Teya Salat
Yêu Em, Em Biết Không!

Yêu Em, Em Biết Không!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322350

Bình chọn: 10.00/10/235 lượt.

" Nói xong cô xoay người rời đi, không muốn khóc trước mặt anh, cô bước từng bước cà thọt, cà thọt...

Giang Uy cau mày, đột nhiên anh phát hiện anh phải nói rõ ràng, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng để ý xem cô có phải là người què hay không, trên thực tế, cùng làm việc với cô, anh cũng chưa bao giờ chú ý đến điều này.

Cô có thể xử lý mọi chuyện trong thời gian ngắn nhất và bằng cách nhanh nhất, chỉ cần điều này thôi cũng khiến người khác bội phục, bội phục đến mức có thể quên thì ra cô cũng là một người tàn tật.

Anh vội vàng đuổi theo, muốn nói rõ ràng với cô, cuối cùng anh tìm thấy cô trong phòng làm việc.

Phương Hân Nghi đã lau khô nước mắt, đang xử lý công việc. "Anh vẫn muốn tìm em gây sự sao?"

Giang Uy rất khó mở lời, nhưng mà có vài lời anh nhất định phải nói rõ ràng. "Cô không thể nói tôi như vậy! Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ để ý xem cô có phải người què hay không, thành thật mà nói, rất nhiều lúc tôi không để ý đến cô, cô phải nghe rõ."

"Em..."

"Tôi phải ra ngoài làm việc rồi." Người đàn ông tỏ vẻ xin lỗi tránh đi, giống như, những lời nói vừa rồi của mình rất mất thể diện, tại sao anh lại có thể đến tìm cô để nói những điều này.

Thật là mất thể diện... nhưng trong lúc xúc động, anh đã quyết định nói những lời này, nếu không nói anh sẽ tiếc nuối!

Mà Phương Hân Nghi lại kinh ngạc, sửng sốt một lúc lâu sau mới tỉnh táo, cúi đầu xử lý tài liệu, thậm chí trên mặt còn nở nụ cười. Hiện tại tiểu cô nương ngẩn người, trong lúc đi học, lòng cô sớm đã không biết bay đến nơi nào, cũng khó trách. Nội dung thầy giáo giảng quá khó khăn, bởi vì đây là lớp tiểu học phổ thông, nếu không vì ba cô xin nhờ trường học, để cho cô cùng các bạn nhỏ khác tới lui trong lớp, kỳ thực cô không nên ở lại tại lớp học như vậy.

Tuy nhiên cho nên cô cảm thấy cực kỳ nhàm chán, nhưng mà cô lại ngoan ngoãn không tranh cải ầm ĩ, không nói chuyện, ngẫu nhiên nhìn ra cửa sổ, ít nhất cô cực kỳ ngoan, điểm đó làm cho thầy giáo cực kỳ bằng lòng.

Trái ngược, loại học trò này không phải thường đi học đứng ngồi không yên, mà cái loại này thông minh đến thầy giáo cũng cảm thấy được trình độ khóa học đối với học sinh cực kỳ nhàm chán.

Oanh một tiếng, tiểu cô nương đột nhiên thấy đầu ngứa ngứa, vừa cúi đầu thì thấy, hóa ra có người vứt tờ giấy cho cô, rớt trúng đầu cô, rơi trên mặt đất.

Quay đầu vụng trộm, thấy ba tiểu nam sinh ngồi phía sau cô vứt tờ giấu cho cô.

Tiểu cô nương ngây ngô cười, nhặt tờ giấu mở lên, bên trong vì phối hợp với trình độ của cô, chỉ viết hai chữ, "Băng Băng."

Chuông hết giờ học vừa vang, đứa bé trai kia lập tức xông đi tới, lôi kéo tiểu cô nương ra phòng học, "Đi ăn Băng Băng."

"Ăn Băng Băng! Kiên quyết kiên quyết, ăn Băng Băng..."

Đi tới cửa hàng Phúc Lợi, mua hai cây kem. Sau đó hai người chạy đến dưới gốc cây đại thụ mat mẻ hưởng thụ mỹ vị.

Nhìn tiểu cô nương ăn ngấu nghiến cây kem, trên mặt Tiểu Nam Hài khó nén được nụ cười. Lúc này, nó đột nhiên từ trong túi áo lấy ra một thứ, là một phong thư, "Tiểu An, cậu có biết đây là cái gì không?"

"Cái gì..."

"Đây là thư tình nha!" Tiểu Nam Hài thăm dò hỏi: "Là nữ sinh lớp bên cạnh viết cho mình."

"Thư tình..."

"Cậu xem bên trong viết, tôi đọc cho cậu nghe, 'Bạn học Bùi Tử Nghị, mình cực kỳ thích cậu, có thể cùng mình kết giao không? Bộ dáng cậu tuấn tú, mỗi lần nhìn cậu chơi bóng, liền cảm thấy rất đẹp trai nha...' Uhm, thật ghê tởm." Bùi Tử Nghị nhớ kỹ nội dung bức thư tình, bản thân mình cũng cảm thấy buồn nôn.

Thấy tiểu cô nương tiếp tục ăn kem, một chút phản ứng cũng không có, Tiểu Nam Hài có phần mất hứng, "Tiểu An, có người viết thư cho mình nha, cậu không có phản ứng gì sao?'

"A?"

"Thư tình, có người viết thư tình cho mình, muốn mình làm bạn trai của cô ta, cậu đều không có phản ứng sao?"

"A...?"

"Cậu...Cậu tốt nhất ăn cây kem vào sẽ bị tiêu chảy đi."

"Băng Băng.."

"Tức chết tôi, thật sự tức chết tôi." Bùi Tử Nghị hung hăn cắn cây kem.

Kết quả tiểu cô nương kia cũng học theo nó, há miệng lớn cắn cây kem, nhất thời hai đứa con nít trở nên so với người khác ăn nhanh hơn.

Này cô bé, thực không nghĩ muốn thừa nhận, như thế nào... Như thế nào lại ngu ngốc như vậy--

Nói cô ngu dốt, cô thật đúng là ngu dốt, nhưng mấy chữ này chỉ có nó mới có thể nới, những người khác nếu nói với cô, nó tuyệt nhiên không cho phép!

Bùi Tử Nghị dẫn Kỹ Xão An đi dạo trong trường học của anh ta, tại trường cao học đứng đầu thành phố, nơi đây là công trình anh ra sức học hành hóa học, đây chính là sở thích của anh ta, tương lai có lẽ còn có thể làm kết hợp cùng với sự nghiệp gia tộc của anh ta.

Trường học rất đẹp, rất tốt, cây cối sum suê, hoa cỏ sinh trưởng tươi tốt, công trình kiến trúc thiết kế có cảm xúc, bất quá trong mất Kỹ Xảo An, mỗi người nơi này vẫn làm cho cô cảm thấy tò mò.

Người nơi này xem ra rất thông minh nha! Như cùng có nghị lực như nhau.

Mà rất nhiều người nhìn thấy Bùi Tử Nghị dẫn theo cô gái Đông Phương, đều rất tò mò đứng một bên tám chuyện, nhưng đại đa số miệng người nói, vẫn là cô gái "Đông Phương" kia rất đáng yêu.

Lại thêm