biết đang nghĩ gì.
Lâm Mặc ôm lấy tay, tuy không nhìn anh nhưng vẫn cảm thấy vẻ cô độc và đau
thương của anh. Thật không ngờ, hóa ra anh vẫn nhớ Chung Nhã Tuệ, vẫn đau đớn
vì Chung Nhã Tuệ? Nhưng vì sao? Vì sao phải nhớ? Mười năm rồi, không phải là đã
quên rồi sao? Vì sao vẫn nhớ rõ ràng như vậy?
Cô thấy ánh mắt mọi người đang tập trung vào cô bèn cắn răng nói: “Tôi không có
chị em sinh đôi, nhà tôi ở Hàng Châu, cách nhà Tô Á Nam không xa.” Cô quay đầu
lại nhìn Văn Bác, nói nhỏ: “ Hay là nói với cấp trên đổi người khác hướng dẫn
cho họ, tôi vẫn làm cùng Á Nam, tình hình có vẻ không tốt lắm, có thể ảnh hưởng
đến tâm lý của anh ấy.”
Trong phòng yên tĩnh nên mọi người đều nghe rõ câu nói của cô.
Tô Á Nam rất vui, lập tức ôm chầm lấy Lâm Mặc, nụ cười hiện rõ trên nét mặt.
Nhưng cô không vui được bao lâu, người ngồi ở góc phòng là Giang Hạo Vũ đột
nhiên nói: “Không sao, nghe theo sự sắp xếp của công ty, tôi có thể kiềm chế
được.”
Lâm Mặc chỉ cảm thấy từng sợi dây thần kinh trong đầu mình bị vỡ vụn ra kể từ
khi nhìn thấy Giang Hạo Vũ. Cô không nói gì và mỉm cười, không ai nhìn thấy tay
cô đang run rẩy vì cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.
Cô nói: “Vậy thì tốt, sau này hy vọng mọi người sẽ hợp tác vui vẻ.”.
...
Anh và cô, số phận đã sắp đặt cho họ không bao giờ rời xa nhau.
Đêm đã khuya, tuyết vẫn không ngừng rơi.
Lâm Mặc đứng bên cửa sổ phòng ngủ ngắm nhìn những bông tuyết bay lượn trong
bóng tối, cô không hề có cảm giác buồn ngủ. Trong đầu cô tràn ngập hình ảnh cô
đơn lạc lõng của Giang Hạo Vũ, giữa thời tiết này càng khiến cho người ta cảm
thấy lạnh lẽo hơn.
Nghĩ lại bữa tiệc chúc mừng sau lễ ký kết, ánh mắt cô trở nên xa xăm, mơ màng.
Tiếng dương cầm du dương, dưới ánh đèn thủy tinh màu vàng nhẹ nhàng, khách mời
có mặt với trang phục đẹp đẽ và lịch sự.
Vì từ chối các đơn vị truyền thông đến tham gia nên không khí trong hội trường
rất thoải mái. Ngoài toàn bộ nhân viên của Tranh Tinh còn có rất nhiều khách
mời góp mặt, có lẽ không nên gọi đây là bữa tiệc chào đón sự xuất hiện của
Secret mà nên hiểu đây là bữa tiệc đón chào năm mới của Tranh Tinh.
Tô Á Nam đương nhiên là trung tâm của toàn hội trường, thu hút sự chú ý của
những người mới đến. Cô có tính cách vui vẻ hoạt bát và rất có duyên, có thể
thoải mái nói chuyện với bất kỳ ai. Xung quanh chỗ cô đứng tụ tập nhiều người,
là nơi náo nhiệt nhất hội trường.
Lâm Mặc hoàn toàn ngược lại với cô.
Lâm Mặc không thích hội họp như thế này, có thể trốn được là cô trốn ngay, nếu
có tham gia cô cũng cố giấu mình ở một góc khuất nào đó, hờ hững nhìn sự xa hoa
xung quanh mình. Tối nay cũng vậy, cô cầm một ly rượu vang đứng dựa vào ban
công, bề ngoài như đang thưởng thức hương vị của rượu, thực ra trong lòng cô
nghĩ đến những điều rất xa xôi.
Giang Hạo Vũ đứng ở rất gần đó, tình cờ đối diện với cô, ánh mắt nhìn cô không
rời.
Đứng bên cạnh đang nói chuyện với anh là tổng giám đốc Tạ, nhà biên kịch Bản
của hãng phim Trí Thần, ngoài ra còn có Trương Như là người quản lý được công
ty cử đến tiếp chuyện. Anh vừa nói chuyện với họ vừa để ý đến cô.
Lâm Mặc không hề nhìn anh, nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận được ánh mắt nồng
cháy đủ để thiêu đốt cô của anh. Trong giây phút đó, cô vô cùng muốn biết vì
sao đột nhiên anh lại đến Trung Quốc tham gia vào làng giải trí và muốn trở
thành một nghệ sỹ. Trước đây anh là một người hay xấu hổ, e thẹn, thường bị
cô…không, bị Chung Nhã Tuệ trêu cho đỏ mặt tía tai. Đó là quãng thời gian Chung
Nhã Tuệ vui vẻ nhất, bởi vì cô có thể nhìn thấy vẻ bối rối trong ánh mắt và nụ
cười đầy yêu thương của anh...
Dừng lại được không? Xin hãy dừng lại, không được nghĩ đến nữa. Cô đã đưa ra
quyết định. Mười năm trước cô đã quyết định từ bỏ tất cả, cô là Lâm Mặc, không
còn bất kỳ quan hệ nào với Chung Nhã Tuệ nữa.
Nhìn thấy Trương Như bước lại gần, ra hiệu cho cô tham gia nói chuyện với họ
nên cô chủ động bước tới. Giây phút chào hỏi đã đến rồi, trong lòng cô không
muốn nhưng không còn cách nào khác, thế giới này vốn dĩ không để cho người ta
muốn làm thế nào thì làm, con người trong trần thế chỉ biết thuận theo mà thôi.
“Xin chào giám đốc Tạ, bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi là trợ lý của Secret, có
vấn đề gì ông có thể dặn dò tôi.” Nở một nụ cười xinh đẹp nho nhã, cô không dám
nhìn Giang Hạo Vũ nên đành chọn cách tảng lờ.
Tổng giám đốc Tạ rất vui vẻ chào hỏi cô: “Tranh Tinh đột nhiên cử cô đến đây, Á
Nam không tức giận đến mức nhảy dựng lên sao?”
Lâm Mặc liếc nhìn Tô Á Nam đang nói chuyện vui vẻ với vài đạo diễn nổi tiếng,
ánh mắt trở nên dịu dàng. Cuối cùng Á Nam cũng hiểu rồi, cho dù trong lòng cảm
thấy không hài lòng cô ấy cũng không thể để lộ ra trong hoàn cảnh như thế này.”
“Á Nam đã rất thành công rồi, Tranh Tinh lại bồi dưỡng được thêm một nhóm thiên
tài. Huống hồ, Secret là sự hợp tác điện ảnh với Trí Thần, đối với sự phát
triển của họ mà nói, giống như hổ mọc thêm cánh, không muốn nổi tiếng cũng
không được.”
Cô không hề giấu những cống hiến của mình đối với công ty, đây là v
