ngoại hình không tồi nhưng hành vi và lời nói quá khách sáo, thiếu
mất một chút chân thật, là một người khá biết cách giả tạo.
“Xin mời vị thứ hai, Bách Vũ Trạch, là một nhân tài của viện âm nhạc, có vẻ hơi
lạnh lùng và rất đẹp trai.
Một chàng trai rất trẻ, điềm nhiên bước lên bục, đôi mắt đẹp hơi lạnh lùng nhìn
xuống phía dưới, nhận lấy micro từ người dẫn chương trình, cậu bình thản tự
giới thiệu: “Xin chào tất cả mọi người, tôi là Bách Vũ Trạch.”
Học ở viện âm nhạc ra là người có tài, nhưng người có tài khó tránh được sự tự
mãn, rất lý tưởng hóa, e rằng muốn dạy bảo cũng tốn khá nhiều công phu.
Lâm Mặc hơi mỉm cười, cảm thấy có một điều gì đó khá thú vị.
“Người cuối cùng rất đẹp trai anh tuấn, có khí chất nho nhã làm rung động lòng
người, một quý công tử đến từ Singapore, anh tên là Giang Hạo Vũ.”
Singapore? Giang Hạo Vũ?
Toàn thân Lâm Mặc cứng đờ như hóa đá, cô đứng thẳng người, mắt không chớp nhìn
về hướng đó.
Một người mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt đen, bên ngoài mặc một bộ comple màu
sáng bạc xuất hiện dưới ánh sáng, anh có vẻ hơi do dự chầm chậm bước lên sân
khấu và đứng bên cạnh Bạc Vũ Tắc.
Sự xuất hiện của anh tạo ra một sự thay đổi lớn. Mọi tiếng động trong phòng
biến mất, ánh đèn đang nhấp nháy cũng như ngừng lại trong giây lát. Ánh mắt của
mọi người dồn lên sân khấu, dưới ánh sáng lóa mắt là một người có thân hình
cường tráng, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đẹp tuyệt vời như một nhân vật bước ra
từ trong truyện tranh.
Anh đứng ở đó với vẻ vô cùng căng thẳng, hai tay ngượng nghịu chắp vào nhau rồi
lập tức bỏ ra, ánh mắt vô cùng trong sáng hơi mất tự nhiên. Chính vẻ đẹp đẽ nho
nhã nhưng bối rối như không biết phải làm gì đó đã thu hút ánh mắt của tất cả
mọi người.
“Xin chào mọi người, tôi là Giang Hạo Vũ, tôi đến từ Singapore.”
Anh cầm chiếc micro trong tay, nhìn về phía các phương tiện truyền thông cất
tiếng chào mọi người với một giọng rất cuốn hút.
Sắc mặt Lâm Mặc trắng bệch như giấy. Bất giác cô cúi người đưa tay phải lên ôm
lấy ngực, dường như có một bàn tay đang bóp mạnh trái tim cô khiến cho cô đau
đớn không sao thở được. Cô đấu tranh với chính mình, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn
với vẻ không dám tin, đèn thủy tinh trên đầu đã bật sáng giúp cô nhìn rõ ràng
hơn người đang đứng trên sân khấu.
Đúng là anh ấy.
Cả người cô lạnh cóng như đang ngâm mình trong nước đá, sự lạnh lẽo xuyên thấu
da khiến cô không còn cảm giác gì nữa.
Tôi là Giang Hạo Vũ, tôi đến từ Singapore.
Tôi là Giang Hạo Vũ, tôi đến từ Singapore.
…
Trong đầu cô không ngừng vang lên giọng nói đó, nó đeo bám lấy cô như ma quỷ,
cho dù cô không muốn nghe như thế nào, thậm chí dùng cả hai tay để bịt lấy tai
cũng không có tác dụng gì, đó là những âm thanh phát ra từ tận đáy lòng khiến
cô không sao thoát ra được.
Buổi lễ vẫn tiếp tục diễn ra, người dẫn chương trình lần lượt nói chuyện với cả
ba thành viên và giới thiệu về họ. Trong khi Liễu Vân Dật nói rất hùng hồn thì
Giang Hạo Vũ yên lặng đứng bên cạnh, đầu hơi cúi xuống có vẻ ngại ngùng, anh
đột nhiên ngẩng đầu nhìn khắp các phóng viên rồi quay về phía Lâm Mặc đang
đứng.
Đúng lúc ánh mắt anh nhìn về phía Lâm Mặc, cô đã quay người bước ra khỏi cửa,
chỉ để lại cho anh một hình ảnh vừa quen thuộc vừa mơ hồ.
Người đó là ai? Vì sao anh lại có một cảm giác kỳ lạ như vậy?
Nhưng không để cho anh có thời gian suy nghĩ, người dẫn chương trình đã chuyển
chủ đề về anh, anh chuẩn bị tinh thần để trả lời một cách thận trọng.
Lâm Mặc hoang mang chạy đến phòng vệ sinh, hai tay bám chặt lấy thành bồn rửa
mặt và thở gấp gáp. Không khí dường như càng lúc càng loãng ra, nỗi đau đớn
trong lòng cô không sao giải tỏa được, máu trong huyết quản chảy rần rật, cô
cảm thấy vô cùng khó chịu.
Vội vàng mở ba lô lấy ra một lọ thuốc rồi đưa hai viên thuốc màu trắng lên
miệng, cô uống nước từ vòi để nuốt thuốc trôi xuống cuống họng.
Chương Vận đã dạy cô phương pháp rồi, phải làm gì nhỉ? Rốt cuộc là phải làm gì?
Đúng rồi, thở thật sâu, hít từ từ một hơi dài rồi chầm chậm thở ra, làm liên
tục như vậy. Còn nữa, đếm nhịp đập của tim mình, đếm từ từ, chậm một chút, rồi
lại chậm một chút…Làm như vậy sẽ không còn cảm thấy khó chịu nữa.
Một giọt nước mắt rơi xuống mặt bồn rửa mặt bằng sứ trắng tinh rồi tan vào dòng
nước, không để lại dấu tích gì nữa. Lâm Mặc vặn cho vòi nước chảy ở mức to nhất
và vỗ nước lên mặt.
Nhìn nhầm rồi, nhất định là nhìn nhầm rồi. Đó chỉ là ảo giác của cô mà thôi,
bởi hôm nay là một ngày quan trọng nên cô mới có ảo giác như vậy.
Cô không ngừng cố gắng thuyết phục bản thân mình, nhưng lý do như vậy…
Tại sao lại như vậy?
Cánh tay không đỡ nổi cơ thể cô nữa, cô trượt ra khỏi bồn rửa mặt, khuỵu xuống
sàn.
Tại sao lại như vậy?
…
Một lát sau có người mở cửa phòng vệ sinh, cô cũng không để ý.
“Lâm Mặc, sao em lại ở đây? Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?”
Lâm Mặc hoảng hốt khi thấy có người gọi tên mình, một đôi tay đặt lên vai cô
khiến cô giật mình. Giống như một con nai nhỏ co ro vì lạnh, cô ngẩng đầu lên
và thấy Trương Như đang lo lắ