… Anh
là ánh mặt trời vạn đạo, chiếu sáng khuôn mặt tái xanh của em, sự trùng phùng
khiến em đau đớn và hoảng sợ.
Mười năm trôi qua tưởng như chỉ trong thoáng chốc, không ngờ cô đã sống ở thành
phố này mười năm.
Tay cầm một tách trà hoa quế tỏa hương thơm ngát, Lâm Mặc đứng trước cửa sổ văn
phòng thở dài. Mười năm, tất cả mọi thứ đã thay đổi, e rằng chỉ có tách trà hoa
quế đang cầm trong tay là điều duy nhất không đổi thay.
Bên ngoài trời, tuyết lất phất bay, nhuộm trắng cả thành phố. Thực sự Thượng
Hải không thường xuyên có tuyết, đặc biệt là tuyết trắng như lông ngỗng trong
ngày tết nguyên đán đặc biệt này.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Lâm Mặc định thần, quay người bình thản nói một câu:
“Mời vào.”
“Chị Lâm, tổng giám sát Văn nói nếu chị mệt quá thì không cần đến hội trường
nữa.”
Lâm Mặc không nói gì, đưa tay ra hiệu mình đã biết điều đó.
Không đi sao được, nếu không cần vội vàng đi gặp đồng nghiệp mới, cô cũng phải
đi an ủi bạn thân của mình là Á Nam. Lúc vừa xuống máy bay, cô nói với Á Nam
quyết định của mình, cô ấy tức giận đến nỗi không đợi xe công ty tới đón, tự
mình bắt một chiếc taxi. Trương Như vừa gọi điện thoại tới thông báo, cô ấy đã
đến hội trường, đang làm ầm ĩ lên với cấp trên.
Lâm Mặc vội vàng thu dọn đồ đạc, mặc chiếc áo khoác đen vào rồi rời khỏi công
ty.
Công ty cách khách sạn Shangri-la không xa lắm, đi bộ mất khoảng hai mươi phút,
vì thế cô không lái xe mà quyết định đi dạo trong tuyết.
Lúc đó là gần sáu giờ tối, mặc dù đang trong kỳ nghỉ lễ nhưng người đi lại trên
đường vẫn nườm nượp như ngày thường, tuy nhiên họ không còn có vẻ vội vàng
thường thấy. Mọi người hoặc là tụ tập thành nhóm dăm ba người, hoặc là một gia
đình hay hai vợ chồng già yêu thương gắn bó bên nhau… Họ cười nói đón tuyết rơi, bọn trẻ con nghịch ngợm vo
tròn những cục tuyết ném vào nhau.
Không khí chào đón năm mới bao trùm khắp nơi , Lâm Mặc có vẻ lạc lõng trong
không khí vui vẻ đó.
Bước đến khách sạn Shangri-la, đầu tóc và người Lâm Mặc bám đầy tuyết. Cô đứng
ngoài cửa, cởi áo khoác ngoài, rũ bỏ cảm giác lạnh lẽo rồi từ từ bước vào hội
trường.
Hội trường là một phòng sang trọng ở phía tây tầng hai, lúc này mọi người đã
đến rất đông vui nhộn nhịp.
Vị trí trong cùng được đặt một chiếc bục rất sang trọng, giữa bức tường lớn có
treo một bức tranh được che bằng vải nhưng có thể nhìn thấy đó là hình ảnh của
ba người. Bên trái bục là một quả cầu thủy tinh lớn đặt trên bệ đỡ cũng bằng
thủy tinh trong suốt. Bên phải bày một đạo cụ hình cuốn sách đặt dựng đứng như
đang chờ có người đến mở để khám phá bí mật bên trong.
Đối diện sân khấu có rất nhiều nhạc cụ và nhân viên nam ghi hình đang cầm các
thiết bị quay chụp, tranh nhau chiếm các vị trí có lợi cho mình; các phóng viên
nữ chỉnh micro trong tay, tranh thủ chuẩn bị máy ghi âm và các câu hỏi. Tất cả
mọi người đều háo hức chờ đợi đến thời khắc đón chào năm mới và một điều mới mẻ
trong chương trình này.
Lâm Mặc đứng ở ngoài cửa và không rời khỏi vị trí đó.
Nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ bắt đầu rồi, cô xem một lát rồi quay về hậu
trường cũng không muộn. Nói ra thật buồn cười, công ty giới thiệu nhóm mới lập
có ba thành viên, nghe nói đó là ba anh chàng rất đẹp trai và sẽ hợp tác làm
việc với cô trong tương lai. Tuy nhiên, cô không biết gì về họ, thông tin hồ sơ
cơ bản như họ tên cô cũng chưa hề xem qua.
Không phải là công ty không cung cấp, chủ yếu là do cô không có thời gian. Sự
nghiệp của Á Nam đang phát triển rất tốt, cô cần đi rất nhiều nơi, cô không hề
quan tâm đến những điều không có liên quan đến Á Nam.
Sự thật là nhiều năm qua, trong lòng cô, ngoài Á Nam không có sự tồn tại của
người khác.
Ánh đèn màu vàng chanh trong phòng tối dần, chỉ có ánh đèn trên bục sân khấu
vẫn sáng. Những âm thanh hỗn độn dần dần lắng xuống, chỉ còn nghe thấy tiếng
sột soạt của quần áo cọ vào nhau. Tất cả pháo giấy đều hướng về phía sân khấu,
yên lặng chờ tới giây phút nghi lễ ký kết chính thức bắt đầu .
“Xin đón chào các quý công ty truyền thông đến tham dự lễ ký kết. Tôi rất vinh
hạnh được giới thiệu với mọi người nhóm “Secret”. Tất cả mọi người đều biết,
“Secret” có nghĩa là “bí mật”. Điều này cũng có nghĩa là ba thành viên của công
ty chúng tôi đều có những bí mật riêng.”
Người dẫn chương trình cười có vẻ hơi bí mật, ánh đèn tối dần, chỉ còn một tia
sáng trắng rọi đi rọi lại rất nhanh trên sân khấu, người dẫn chương trình vừa
dứt lời, tia sáng cũng dừng lại bên trái bục.
“Tiếp theo, tôi xin hân hạnh tiết lộ bí mật với mọi người. Xin mời thành viên
đầu tiên của “Secret”, Liễu Vân Dật, một người rất có đầu óc, nụ cười rạng rỡ
hơn bất kỳ ai, anh có kinh nghiệm bảy năm đi du học và vừa mới về nước.”
Dưới ánh sáng trắng xuất hiện một thanh niên trẻ, ung dung bước ra giữa sân
khấu.
Thực hiện nghi lễ chào hỏi giống như một thân sỹ, người đó mỉm cười trong ánh
đèn và nói: “Xin chào tất cả mọi người, tôi là Liễu Vân Dật.”
Lâm Mặc đứng trong bóng tối, mặt không hề bộc lộ cảm xúc gì. Cô thầm đưa ra
đánh giá.
Có thể thấy