úng hơn. "Mình cần phải thoát khỏi Les một thời
gian."
"Nhưng ở
đây mình cần cậu," cô ấy rên rỉ. Rõ ràng mười giây cảm thông của cô ấy đã
hết rồi.
"Claire sẽ
đến."
"Như thế
không giống nhau. Cậu là phù dâu chính của mình
"Darcy.
Mình cần phải đi nghỉ. Được chưa?"
"Chắc sẽ
phải thế thôi." Tôi thấy được cả khuôn mặt đang hờn dỗi của cô ấy.
"Đúng không?" Cô ấy nói thêm với một chút xíu hy vọng.
"Đúng
vậy."
Cô ấy thở dài
rõ to rồi xoay cách khác. "Đợi đến lúc mình đi nghỉ tuần trăng mật ở Hawai
rồi cậu đi không được à?"
"Có
thể," tôi nói, hình dung ra Dacy trong bộ váy ngủ mới. "Nếu như thế
giới của mình chỉ quay quanh mỗi cậu … nhưng mình xin lỗi. Không đâu."
Chưa bao giờ
tôi nói những điều như vậy với Darcy. Nhưng thời thế đã thay đổi.
"Thôi.
Được rồi. Nhưng trưa mai gặp mình ở Bridal Party để chọn váy phù dâu cho cậu …
trừ khi cậu đã lên kế hoạch đi Venice hay gì đó rồi."
"Cậu vui
tính thật." Tôi nói, rồi cúp máy.
Vậy là giờ Dex
sẽ biết tôi sắp đi London. Tôi tự hỏi biết đươc tin này anh ấy sẽ cảm thấy như
thế nào. Có lẽ nó sẽ khiến cho anh ấy quyết định nhanh chóng hơn chăng. Báo với
tôi một tin gì đó tốt lành trước khi tôi bay đi xa.
Tôi cứ chờ đợi,
mỗi giờ trôi qua cảm giác như bị tra tấn lại càng tăng lên. Anh không nhắn gì
cả. Không gọi điện thoại. Không e-mail. Tôi liên tục kiểm tra tin nhắn, chờ đợi
được thấy cái đèn đỏ nhấp nháy. Không có gì hết. Tôi bắt đầu quay số điện thoại
của anh không biết bao nhiêu lần, viết một bức e-mail mà tôi không bao giờ gửi.
Chẳng hiểu bằng cách nào mà tôi vẫn còn giữ được sự cứng rắn mạnh mẽ.
Thế rồi, vào
buổi tối trước khi tôi bay, José gọi lên nhà tôi. "Dex đến gặp cô
đấy."
Trong tôi tràn
ngập biết bao cảm xúc. Đám cưới bị hủy rồi ư? Lần đầu tiên tôi thấy chiếc cốc
của mình không chỉ đầy một nữa mà còn tràn cả ra ngoài. Niềm vui tạm thời bị
lấn át khi những suy nghĩ của tôi hướng về Darcy – tình bạn của chúng tôi sẽ
đây? Cô ấy có biết tôi có liên quan đến việc đó không? Tôi gạt đi ý nghĩ về
Darcy, tập trung dành tình cảm cho Dex. Bây giờ anh ấy quan trọng hơn.
Nhưng khi tôi
ra mở cửa, nét mặt anh hoàn toàn không ổn tí nào.
"Chúng ta
nói chuyện được không?"anh hỏi.
"Được."Giọng
tôi thoát ra chỉ là tiếng thì thầm.
Tôi ngồi mà
người cứng đờ như thể sắp được thông báo là có người rất gần gũi thân thiết với
tôi qua đời. Anh cũng giống như sĩ quan cảnh sát đến trước cửa nhà tôi, trên
tay cầm mũ.
Anh ngồi xuống
cạnh tôi, và bắt đầu nói. Đây thực sự là một quyết định khó khăn … anh thật
lòng rất yêu em… nhưng chỉ là anh không thể… anh đã suy nghĩ rất nhiều… cảm
thấy có tội… không cố tình lừa dối em… tình bạn giữa chúng ta… khó khăn vô
cùng… Anh quan tâm đến Darcy rất nhiều… không thể làm thế với cô ấy… nợ gia
đình cô ấy điều đó… bảy năm… mùa hè này đã xảy ra quá nhiều chuyện… điều anh
nói là sự thật… anh xin lỗi… anh xin lỗi… thực sự xin lỗi… sẽ mãi mãi, mãi mãi
yêu em…
Dex gục mặt vào
hai bàn tay, và tôi nhớ lại hôm sinh nhật mình, tôi đã ngưỡng mộ đôi tay anh
như thế nào trong khi bọn tôi đi taxi hướng về đại lộ 1. Ngay trước lúc anh hôn
tôi. Giờ thì chúng tôi đang ở đây. Kết thúc thật rồi. Và tôi sẽ không bao giờ
hôn anh thêm lần nào nữa
"Em nói gì
đi," Dex nói. Đôi mắt anh trống rỗng vô cảm, hàng mi ướt đen óng.
"Xin em hãy nói gì đi."
Tôi nghe thấy
tiếng mình bảo rằng em hiểu, và em sẽ không sao đâu. Tôi không khóc. Thay vào
đó tôi tập trung thở. Hít vào, thở ra. Hít vào, thở ra. Lại thêm một khoảng
lặng. Chẳng còn gì nữa để mà nói.
"Giờ anh
nên về đi," tôi bảo với anh.
Khi Dex đứng
dậy và đi ra cửa, tôi nghĩ đến chuyện gào thét, cầu xin. Đừng đi! xin anh! Em
yêu anh! Hãy đổi ý đi! Cô ấy đã lừa dối anh mà! Nhưng tôi lại chỉ nhìn anh ấy
đi, không chút chần chừ hay quay lại nhìn tôi một lần cuối cùng. ứ nhìn chăm
chăm ra cửa một lúc lâu, lắng nghe sự im lặng. Tôi muốn khóc để cho một thứ gì
đó lấp đầy khoảng không gian đáng sợ này, nhưng tôi không thể khóc được. Sự câm
lặng lại càng trở nên rõ rệt hơn khi tôi nghĩ xem mình sẽ làm gì tiếp. Sắp xếp
đồ đạc? Đi ngủ? Gọi điện cho Ethan hay Hillary? Trong một giây phút không tỉnh
táo, tôi nảy ra những suy nghĩ mà đa phần mọi người sẽ không chịu thừa nhận họ
đã nghĩ đến – nuốt một đống thuốc tylenol PM, chiêu bằng rượu Vodka. Thực sự
tôi có thể trừng phạt Dex, phá hỏng đám cưới của họ, chấm dứt nỗi đau của mình.
Đừng có điên
vậy. Đây chỉ là chút xíu tan vỡ nơi con tim thôi mà. Mày sẽ vượt qua được. Tôi
nghĩ đến tất cả những trái tim đang tan vỡ ngay lúc này đây, ở Manhattan, ở
khắp mọi nơi trên thế giới, đến tất cả những nỗi đau quá sức chịu đựng. Tôi cảm
thấy bớt cô đơn khi nghĩ rằng những người khác cũng đang tan nát cõi lòng.
Những người chồng bỏ vợ sau hai mươi năm chung sống. Những đứa trẻ gào khóc,
"Bố ơi, đừng bỏ chúng con! Xin bố hãy ở lại!". Chắc chắn những gì tôi
đang cảm thấy lúc này không thể sánh được với nổi đau đó. Chỉ là chuyện tình
cảm ngắn ngủi trong một mùa hè thôi mà, tôi thầm nghĩ. Vốn dĩ không bao giờ cho
rằn
