Thời gian: Bảy giờ ba mươi sáng thứ hai, ngày hai tháng bảy.
Địa điểm: Viện kiểm sát nhân dân phía bắc thành phố B.
Nhân vật?
Được rồi, nhân vật đã được xác định, chính là người đang đứng ngay cửa
viện kiểm sát.
Lão Ngô phòng thường trực nhìn cô gái đã đứng gần mười phút, vẫn không
làm gì nữa. Kỳ lạ thật, cô ta đến đây để làm gì vậy, đến giải oan hay là báo án,
nếu không thì còn chuyện gì nữa đâu.
Lão Ngô khó chịu lấp ló đầu hỏi, “Đồng chí, có việc gì à?”
Một cái mũ che nắng thật to che kín nửa gương mặt cô, cụ thể cũng không
thấy rõ được gì, cô liếm liếm môi khô nẻ, phản ứng lại, “Chuyện là, chú ơi, tôi
muốn hỏi phòng tố giác ở lầu mấy ạ?”
Đúng là đến báo án mà, chẳng trách che kín như vậy. Lão Ngô chỉ chỉ phía
tòa nhà lớn đằng sau, “Lầu hai quẹo trái, có biển hướng dẫn đó”
“Cảm ơn chú ạ” cô đứng nhìn một chút, thở dài một hơi, thôi đi, sớm muộn
gì cũng phải đến thôi.
Lão Ngô nhìn bóng lưng cô gái này, nghĩ thầm, lẽ nào có vụ án gì lớn nữa
à, viện kiểm sát này ít nhiều gì cũng là nơi thị phi, náo loạn không thua gì đồn
công an.
Đi vào lầu chính xong, cuối cùng cô cũng tháo lớp hóa trang xuống, vài
sợi tóc bết trên trán, lau mặt một lượt, rít rít, tòan là mồ hôi. Cô lẩm bẩm vài
câu, đang định tìm cầu thang đi lên thì điện thoại trong túi vang lên.
Vừa nhìn dãy số hiện trên màn hình, ngũ quan của cô liền nhăn nhúm, mạnh
tay ấn phím nghe, liền xuất hiện ngay một giọng nữ ầm ĩ, cô lập tức đem điện
thoại cách xa tai một chút.
“Alo! Alo! Đào Nhạc, tại sao lâu như vậy con mới nghe điện thoại, đã tới
chưa?”
“Haiz, con nói với mẹ rồi, mẹ có cần cứ phải ba phút gọi một lần không,
sợ con bị người ta lừa à.” Cô thực sự chịu không nổi bộ dạng này của mẹ, người
không biết còn tưởng cô làm chuyện gì phạm pháp, đi đâu cũng có người theo dõi,
chẳng khác gì giam lỏng cả.
“Con đừng có lắm lời với mẹ, đã tới viện kiểm sát chưa?”
“Đến rồi đến rồi, con phải đi lên đây.” Chẳng phải bị cuộc điện thoại này
của mẹ làm cho trễ giờ à, cô thầm nghĩ.
“Đừng quên đi tìm dượng con, để dượng dẫn con đi, không chạy theo người
khác, còn nữa, phải nói chuyện thật đàng hòang với cấp trên, lúc mềm mỏng thì
phải mềm mỏng, cần hạ mình thì phải hạ mình—— “
“Được rồi mà mẹ!” trước khi màng nhĩ của cô bị thủng, lập tức cắt đứt lời
nói “con chỉ là nhân viên thực tập, cấp trên không rảnh đâu mà để ý tới
con.”
“Con nít như con thì biết cái gì! Bề ngoài là cho con đi thực tập, nhưng
có khác gì cho con đi làm chính thức đâu. Dượng con nói, trong phòng có người về
hưu, vị trí này chắc sẽ thuộc về con, ông ấy đã thông qua cấp trên rồi. Bên
ngoài có bao nhiêu người tranh bát cơm với con có biết không hả, sinh ra trong
phúc mà không biết phúc!”
Ý mẹ nói cô hiểu. cô cũng thừa nhận là mình có chút không tập trung,
nhưng như vậy cũng không có nghĩa là cô không phân được nặng nhẹ. Bây giờ tìm
việc khó khăn, cho dù người thân thích quen biết có ở nơi chân trời góc bể nào
cũng phải lợi dụng. Người nhà sắp xếp cô đến viện kiểm sát làm việc, cũng là
nhìn thấy được sự chắc chắn của công việc này, làm nhân viên công vụ, con đường
này luôn không sai.
“Mẹ, chuyện này chờ con thi đậu nhân viên công vụ mới nói đi, bây giờ con
biết phải làm sao rồi, tắt máy đây.” Không đợi người bên kia lên tiếng, cô trực
tiếp tắt điện thoại.
Cô đã không hiểu rồi, bản thân tối xấu gì cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi,
để cho người nhà phải lo lắng. Mẹ nói phải bắn con chim đầu đàn, nhỏ nhẹ trong
mọi việc. Được, vậy cô sẽ nhỏ nhẹ, sáng sớm bước ra ngoài cô đã làm cho mình kín
mít, áo tay dài nón che nắng một món cũng không thiếu, so sánh cô với bệnh nhân
tâm thần cũng là bình thường. Mùa hè nóng như vậy, dễ dàng cho cô sao! Nhưng vừa
đến cửa viện kiểm sát, cô liền hoảng hốt, đột nhiên hiểu rõ bản thân mình là
người đi cửa sau, sức mạnh một chút cũng không có.
Ôi…vẫn là cuộc sống trong trường là thích hợp với cô nhất!
Suy nghĩ như vậy, cả người lại đổ mồ hôi. Phòng khách của viện kiểm sát
cũng thật là, ngay cả máy điều hòa cũng không mở, tiết kiệm điện cũng không đến
mức này chứ. Cô lấy khăn tay trong túi lau lau chùi chùi, biểu hiện vẫn còn rất
nghiêm trọng, cô mất mặt là chuyện nhỏ, nhưng không thể để cho dượng mất mặt
được. Người nhà dù sao cũng là một kiểm sát viên, một người thân nhỏ bé như cô
đến được nơi đây thực sự là được thơm lây rồi.
Lên đến tầng hai, cô theo đúng chỉ dẫn của ông chú ở phòng thường trực
tìm được phòng tố giác. Cửa lớn đóng chặt, chẳng lẽ mới thứ hai mà được nghỉ? Cô
thận trọng suy nghĩ, chờ như vậy cũng không phải là cách, trước tiên phải gọi
điện thoại cho dượng rồi mới nói.
“Alo, dượng à, con là Đào Nhạc.”
“Tiểu Nhạc à, đến rồi sao, đang ở đâu vậy?”
“Con vừa đến cửa nhưng hình như là không có ai, cửa cũng đóng luôn ạ.” Cô
gõ gõ cánh cửa, vẫn không có ai trả lời.
“Như vậy đi, trước tiên con lên lầu bốn, dượng đang ở phòng công
tố.”
“Dạ, được ạ”
Cô biết ngày hôm nay không được thuận lợi, sáng sớm bước ra cửa là mí mắt
đã giật giật, điều này không tốt, xuất sư bất lợi, cô vẫn phải dựa vào s