Old school Easter eggs.
Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!

Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328590

Bình chọn: 10.00/10/859 lượt.

g mạn, sau đó chỉ còn lại bước cuối cùng...". Đường tiêu Mễ vốn muốn nói giỡn nhưng nói xong, trong lòng mơ hồ khổ sở, quá khứ của hắn nàng không cần nghĩ cũng biết rất nhiều thối nát, phóng đãng, hiện tại, hắn và nàng làm chỉ mỗi một chuyện, cô gái khác đã từng được đối đãi ngang hàng, trong lòng Đường Tiểu Mễ tựa như ăn phải giấm chua, nàng nghe chua xót.

Phó Thụy Dương cứng ngắc, khóe miệng giật nhẹ, những chuyện trước kia của hắn, hắn đương nhiên không thể chủ động nói, càng không nói hết tất cả, ngoại trừ Alice-Du, hắn chưa động lòng với bất kỳ cô gái nào, cho dù Alice đã là quá khứ của hắn nhưng loại chuyện như vậy, phụ nữ trên thế giới đều giống nhau, anh phản ứng cũng không được, anh không phản ứng càng không thể được.

"Anh không phải là khách quen của nơi này sao? Tới nơi này có giảm giá hay không?" Đường Tiểu Mễ thấy Phó Thụy Dương kinh ngạc nhìn mình, trầm mặc không đáp, càng thêm chắc chắn người đàn ông này đã từng mang phụ nữ tới đây chơi đùa, trong lời nói cũng biến thành gây sự.

Phó Thụy Dương chưa kịp trả lời, quản lý một bên ân cần đi tới dùng tiếng Anh lưu loát hỏi: "Phó tiên sinh, chai PETRUS nhiều năm bây giờ rất ngon. . . . . ."

Không đợi quản lý nói xong, Phó Thụy Dương mặt đen lại, gần như là cắn răng nghiến lợi nhìn hắn: "Không cần!"

Đường Tiểu Mễ nhìn người quản lý đó tự tìm chuyện mất mặt rời đi, cười nham nhở đứng lên: "Người ta phối hợp với anh như vậy, anh còn không lĩnh tình".

Phó Thụy Dương đi đến gần, khóe miệng nở nụ cười tà: "Nếu Tiểu Mễ chúng ta phối hợp, anh...anh nhất định lĩnh tình".

Mi mắt bị giật mấy cái, Đường Tiểu Mễ trừng mắt nhìn Phó Thụy Dương, không lên tiếng nữa, những ngày này, Phó Thụy Dương ôm nàng ngủ, dĩ nhiên, không phải là ngủ tinh khiết mà phải làm những chuyện khác, hôm nay ra ngoài, nàng còn phải thoa kem che khuyết điểm trên cổ thật dầy, lúc này mới che kín những vết hôn và đôi mắt quầng thâm.

Nghĩ như vậy, Đường Tiểu Mễ đã cảm thấy tẻ nhạt vô vị, mặc dù trước mặt để một đống thức ăn ngon, cũng không còn hăng hái: "Không muốn ăn".

Nụ cười trên mặt Phó Thụy Dương càng sâu: "Vậy thì trở về đi thôi, anh cũng vậy không muốn ăn cái này".

Đường Tiểu Mễ nhìn ánh mắt mập mờ của Phó Thụy Dương, trong lòng cảnh giác, đáng tiếc đã trễ.

Hai anh em Đường Quốc Khánh và Đường Kiến Quân nhìn Đường Kiếm đã có thể nằm nghiêng nói chuyện, trong lòng có loại ảo giác, hoặc là bác sĩ chẩn đoán sai, hoặc là bệnh viện có sự nhầm lẫn, cha của bọn hắn nhìn tinh thần rất tốt, đôi mắt lấp lánh có thần, vẻ mặt hồng nhuận.

Đường Kiếm có lẽ cũng biết thời gian không nhiều, từ lúc tỉnh lại, vẫn không ngừng nói chuyện, dường như muốn đem chuyện cuộc đời này nói cho xong, chuyện dặn dò cũng đã dặn dò xong, mọi người khuyên giải ông cụ không được, nên để tùy ý chuyện mặc cho ông cụ nói.

Dương Ái Hoa sau ngày đính hôn của Đường Tiểu Mễ đã đi Canada, vào lúc này biết được tin Đường Kiếm bệnh tình nguy kịch liền suốt đêm quay về, nhìn thấy ông cụ hốc mắt lõm sâu, ánh mắt nhu hòa nhìn bà, Dương Ái Hoa nước mắt tràn mi, cầm Đường Kiếm tay, nức nở kêu: "Ba".

Bà và Đường Quốc Khánh lấy nhau, cũng đã ly hôn nhưng từ lúc còn nhỏ bà đã biết Đường Kiếm, Đường Kiếm cũng rất ưa thích bà, nếu không cũng sẽ không cưới bà cho con trai lớn nhất của mình. Tiếng gọi "Ba" vẫn không thay đổi. Đường Kiếm mỉm cười vỗ nhè nhẹ trên tay Dương Ái Hoa, Dương Ái Hoa nhìn khắp trong phòng bệnh, không nhìn thấy Đường Tiểu Mễ, tức giận đùng đùng, nhìn Đường Quốc Khánh: "Tiểu Mễ đâu? Đứa nhỏ này còn có lương tâm hay không? Làm sao anh lại để cho nó như thế?"

Không đợi Đường Quốc Khánh đáp lời, Trương Anh Thụy một bên nói rất khó nghe: "Đúng vậy, ba bình thường thương yêu Tiểu Mễ như vậy, ngược lại vào lúc này không thấy bóng dáng đâu".

"Cô không thể im lặng được sao?" Đường Quốc Khánh trừng mắt liếc Trương Anh Thụy, Trương Anh Thụy quay mặt đi, không lên tiếng nữa.

"Ái Hoa, ta bảo Thụy Dương mang Tiểu Mễ ra ngoài dạo dạo rồi, con bé không biết đâu". Giọng nói Đường Kiếm có chút sâu kín, nhớ tới nha đầu kia, sắc mặt càng thêm nhu hòa. Dương Ái Hoa vừa nghe Đường Kiếm nói Tiểu Mễ không biết, liền hiểu tâm tư của ông cụ, lòng tràn đầy chua xót, nước mắt lập tức trào ra, kinh hoảng nắm tay Đường Kiếm, như một đứa bé cất tiếng khóc nức nở: "Ba, ba, dù thế nào cũng không thể như vậy, tại sao người có thể đối xử với bản thân mình như thế, Tiểu Mễ biết phải làm sao? Ba, ba. . . . . . con xin lỗi, con xin lỗi. . . . . ."

Nói xong lời cuối cùng, trong phòng bệnh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe tiếng nức nở của Dương Ái Hoa, và tiếng xin lỗi đứt quãng, Dương Ái Hoa làm sao không tự trách đây? bà và Đường Quốc Khánh cũng xem như là thanh mai trúc mã, nhưng hôm nay đi tới bước này, phần lớn cũng là lỗi của bà. Lúc còn trẻ kiêu ngạo, bà bị gia đình quyết định chuyện hôn nhân, đối phương là Đường Quốc Khánh, là người mà bà vẫn xem như anh trai.

Đường Quốc Khánh tính tình ít nói, nghiêm túc, không phải là đối tượng lý tưởng trong lòng Dương Ái Hoa, lại thêm tính chất công việc hai người, chung đụng thì ít mà