Insane
Xí Đồ Tiện Nhân

Xí Đồ Tiện Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329164

Bình chọn: 9.00/10/916 lượt.

nằm ở trên giường thì thoáng giật mình, cười khẽ nói: "Tiểu thư đau lòng cho bọn nha hoàn là có ý tốt, nhưng nếu để người ngoài nhìn thấy chỉ sợ lại trách mắng Lục Yêu không biết quy củ."

Khóe miệng Mạnh Chu hiện ra một tia cười nhạt: "Không biết quy củ? Người không biết quy củ thật sự là Lục Yêu sao?!"

Nghe tiểu thư nói những lời như vậy, Xảo Tuệ tự giác không nói lời nào, chờ tiểu thư nói tiếp. Vừa rồi Đại tiểu thư đến phật đường tìm Đại phu nhân, chẳng biết hai người nói chuyện gì, cuối cùng Đại phu nhân lại phân phó mình tới đây trợ giúp Đại tiểu thư một tay. Lần này Xảo Tuệ thật sự không hiểu, nhưng nàng ta dễ dàng nhận ra được Đại tiểu thư muốn chứng tỏ một lần.

Chỉ cần nhìn một cách đơn giản điệu bộ tiểu thư nạt nộ hạ nhân hôm nay, khí phách và uy nghiêm đó thật sự khác xa trước đây. Lúc này Xảo Tuệ cũng không dám coi thường Đại tiểu thư nữa.

Mạnh Chu thay đổi ngữ điệu, nén giọng hỏi: "Những hạ nhân kia xử lý như thế nào rồi?"

Xảo Tuệ nói: "Dựa theo quy củ, mỗi người phạt mười gậy và trừ nửa tháng tiền công, nhưng Nhị phu nhân đứng ra cầu xin giúp bọn họ. Nô tỳ và quản gia bàn bạc cuối cùng giữ nửa tháng tiền công của bọn họ đồng thời răn dạy vài câu..."

"Mười gậy? Nửa tháng tiền công?" Mạnh Chu nghe xong liền bật cười: "Quả nhiên là có lợi cho bọn họ. Tỷ tỷ đi nói với quản gia, nha hoàn và hạ nhân trong phòng ta không đủ, bảo hắn ta chọn giúp ta mấy người đến đây. Đúng rồi, cái vị hôm nay thân thủ không tệ bạt tai liên tục, bảo hắn ta đến phòng ta hầu hạ đi."

Xảo Tuệ hiểu rõ Đại tiểu thư là muốn giết gà dọa khỉ, nhưng nàng ta chần chờ: "Đại tiểu thư, đó là người của Nhị phu nhân, chỉ sợ bên đó không đồng ý..."

Mạnh Chu quét mắt tới, tăng thêm giọng điệu: "Đây là ý tứ của Đại phu nhân. Sao nào, bây giờ trong mắt tỷ tỷ chỉ có Nhị phu nhân thôi sao?"

Xảo Tuệ lập tức hiểu ra: Vừa rồi Đại tiểu thư và Đại phu nhân liên minh, vẫn nên chịu khó tuân lệnh làm việc thôi.

Nhưng mà nàng ta cũng không biết, đúng là có chuyện liên minh, chỉ có điều Mạnh Chu thực sự đã đồng ý với Đại phu nhân... sau này nếu như phát đạt nhất định dùng hết khả năng bảo vệ người nhà mẹ đẻ. Mặc dù Mạnh Chu cũng không rõ, vì sao Đại phu nhân lại tin chắc mình có ngày phát đạt, nhưng có điều Đại phu nhân đã chịu ra tay giúp đỡ, đối với mình mà nói đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Đang suy nghĩ chợt có một giọng nói truyền từ bên ngoài tới, Mạnh Chu hoảng hốt tim đập rộn lên, mặt đỏ tới tận mang tai. Nàng quay đầu nhìn thoáng qua Lục Yêu trên giường, chỉ thấy Lục Yêu vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ say.

Không khỏi một trận dở khóc dở cười.

Song tiếng nói ngoài cửa vẫn tiếp tục: "Nương tử..."

Mạnh Chu đành phải vội vàng vén rèm đi ra cửa, nhìn chung quanh thấy không có người liền dùng khăn tay che miệng Tần Kha, kéo hắn đi vào con đường nhỏ, vừa đi vừa hầm hừ: "Huynh điên rồi!"

Đợi đến chỗ không có người, lúc này nàng mới bỏ khăn tay ra. Mới vừa rút tay về thì nghe thấy tiếng cười oang oang của Tần Kha truyền tới: "Vừa rồi nàng còn oai phong lẫm liệt đánh người, lúc này còn ai dám vào đây chọc nàng nữa?"

Mạnh Chu tối sầm mặt, chau đôi mày thanh tú lại: "Lúc nãy huynh cũng ở đây sao? Không phải bảo huynh..."

Lời trách cứ của nàng còn chưa nói hết đã bị Tần Kha cắt đứt, chỉ thấy ngón tay trỏ của hắn dựng thẳng đặt ở trên môi, phát ra một tiếng xuỵt...

"Quả thật ta theo lời nàng nói không nhúng tay vào, nhưng cũng không thể bỏ qua một màn nương tử lẫm liệt không sợ sệt nạt nộ kẻ gian." Vốn là Tần Kha lo Mạnh Chu không thể đối phó với tình cảnh bị mọi người bao vây cho nên theo tới đây, nghĩ lúc quan trọng mình còn có thể ra tay giúp đỡ. Không ngờ rằng hôm nay Mạnh Chu đã không còn là nữ nhân yếu đuối năm đó, luôn nhân nhượng người khác vì muốn bảo toàn cục diện, luôn suy nghĩ cho người khác.

Giống như than nhẹ trong lòng, Tần Kha phát ra một câu cảm thán: "Lúc trước cho rằng nàng sẽ là thê tử dịu dàng thùy mị, hôm nay mới biết nàng là sư tử Hà Đông, haizz..."

Mạnh Chu bật cười một tiếng sau đó chợt đè nén mặt mày, hai mắt híp lại: "Sau này Mạnh Chu nhất định phải nỗ lực gấp đôi, hi vọng sớm trở thành sư tử Hà Đông, như vậy mới không phụ danh tiếng của công tử..."

Tần Kha giật mình trong lòng, trong đầu hiện ra dáng vẻ nương tử sau này cầm chổi lông gà gào thét, mà mình và ba nữ nhi chạy trốn khắp nơi, thật là vui vẻ!

.........

Từ lúc Mạnh Chu răn dạy hạ nhân, bầu không khí trong Mạnh phủ bắt đầu trở nên không giống như bình thường. Cho dù lão gia cưng chiều Nhị phu nhân, nhưng dù sao theo thứ tự địa vị ở nơi này, lão gia cũng chỉ có thể đứng ra khiển trách qua loa vợ bé, hơn nữa còn thấy cảnh trăm năm khó gặp đi tới phòng Đại phu nhân.

Hai người liệu có thân mật tóc tai cọ sát vào nhau hay không bọn hạ nhân không thể nào biết được, nhưng sau khi Mạnh lão gia rời đi, Đại phu nhân bình thường luôn từ chối tranh giành lại ra ngoài đi dạo.

Đương nhiên lúc Đại phu nhân ra ngoài đi dạo, Mạnh Chu cũng đi theo bên cạnh, hai người lúc thì ngắm hoa lúc thì nói chuyện phiếm, thực sự giống như tình cảm mẫu tử sâu nặng. Người không bi