i là cũng như vậy sao?
Nàng thích cảm giác cùng hắn kết hợp thành một thể, khiến cho nàng cảm thấy
được bản thận được yêu thật sâu, khiến cho nàng cảm thấy ở trên cái thế
giới này nàng thật sự chân chính thuộc về một người nào đó.
Chỉ là. . . . . .
"Vẫn có tâm tư suy nghĩ tới cái khác sao? Như vậy là lỗi của Trẫm rồi. . . . . ." Sắc mặt của Hiên Viên Sơ lộ vẻ bất mãn, sau đó giữ chặt vòng eo
của nàng, bụng dưới và thắt lưng vì đụng chạm mà căng lên, đem thân thể
của nàng lần lượt lấp đầy rồi lại lấy ra.
"A a. . . . . . Thật là tuyệt. . . . . ." Nàng khó nhịn cắn một cái lên bả vai chắc nịch của hắn.
Bụng dưới của hắn chợt căng cứng, cuối cùng dục thú đang không ngừng co rút
trong hoa kính cũng được thỏa mãn hơi chút ngừng lại, làm cho Long tinh ( ‘ tinh dịch ‘ của vua ) nóng bỏng rót hết vào hoa huyệt hết sức mẫn cảm không sót giọt nào, bảo đảm thân thể của nàng vĩnh viễn nhớ rõ nhiệt độ và mùi của hắn.
Không biết qua bao lâu, Hiên Viên Sơ nằm nghiêng ở trên giường cuối cùng cũng cảm thấy thiên hạ trong ngực đã hoàn toàn trầm tĩnh lại, hô hấp cũng
dần dần ổn định, lúc này mới đứng dậy đốt một chút hương giúp nàng ngủ
ngon hơn.
Sau khi hắn mặc quần áo xong xuôi, liền từ từ dạo bước rời khỏi nội thất, đi tới phòng khách nhỏ ở bên ngoài.
"Phúc Toàn." Hắn trầm thấp kêu lên một tiếng, Phúc tổng quản lập tức đi vào.
"Bẩm Hoàng Thượng, Công Chúa Vĩnh Lạc xin đợi ở Ngự Hoa Viên đã lâu." Phúc tổng quản nhẹ giọng nhắc nhở.
"Vậy còn không mau thay Trẫm chuẩn bị." Khóe miệng Hiên Viên Sơ hàm chứa nụ
cười lười biếng, ánh mắt quét nhanh nội thất một cái.
Trong nội thất, trầm hương lượn lờ, người lẽ ra nên ngủ say đã từ từ mở mắt, trong mắt hoàn toàn không có ý buồn ngủ.
Một ngày kia bầu trời cuối cùng cũng trong xanh, người tận hưởng ánh nắng mặt trời mùa thu để phơi nắng mắt mở không ra.
Bên trong Thái Y Viện, Lý Mạt Nhi đi theo phía sau mông Hạ thái y, kiểm tra một đống dược liệu được phơi nắng ở trong cái sàng. Ở trong Thái Y Viện hình ảnh này đã cói như không thấy gì, kể từ sau khi Lý Mạt Nhi truyền
dạy y thuật thần kỳ kia, bóng dáng của nàng liền thường xuyên xuất hiện ở đây, cho dù là sau khi nàng được sắc phong làm Đế Phi cũng không hề có
chút lạnh nhạt đối với Thái Y Viện.
Nàng không tập luyện y thuật, đến chỗ này chỉ thuần túy là tìm người nói chuyện, người kia chính là Hạ thái y.
Hạ thái y chu du khắp cả nước, học vấn và hiểu biết đều rất lợi hại , lại
còn rất thích nói chuyện xưa, mỗi lần nàng đều nghe rất say sưa ngon
lành, quan trọng hơn là, Hạ thái y đối đãi với nàng giống như gia gia
đối với cháu gái, hết mực thương yêu không nói, người còn là người duy
nhất sẽ mỉm cười khi nghe nàng nói xấu Hoàng Đế nữa! Không giống như
những người khác, không phải bị sợ đến tè ra quần, thì chính là chuẩn bị mắng nàng cẩu huyết lâm đầu [1'>.
[1'>: Cẩu huyết lâm đầu: Theo mê tín dị đoan trước đây, nếu cẩu huyết dính
trên đầu yêu nhân, thì sẽ làm cho yêu pháp mất tác dụng. Về sau được
dùng để tả sự mắng chửi rất hung dữ khiến cho người bị mắng chửi giống
như yêu nhân bị nhiễm phải cẩu huyết trên đầu, không có cách gì chống
đỡ, bất lực không làm gì được.
Cho nên mới nói, nàng thích Hạ thái y, tại thời điểm Hiên Viên Sơ bận rộn,
nàng nhàn rỗi không chuyện gì sẽ chạy tới nơi này lưu lại. Gần đây, nàng thường xuyên tới nhiều hơn.
Lý Mạt Nhi khe khẽ thở dài, giúp Hạ thái y đem một vài dược liệu đã được
phơi khô đưa tới dược phòng nơi chuyên bảo quản dược vật, hiện tại ở chỗ này chỉ có hai người bọn họ.
"Mạt Nhi, con có tâm sự sao?" Hạ thái y đang phân loại dược liệu cho ổn thỏa thì đột nhiên mở miệng.
Lý Mạt Nhi ngây ngốc đứng ở bên cạnh hắn thoáng sửng sốt một chút, gượng
cười nói: "Nào có? Ngày nào con cũng nhàn rỗi như vậy, sao có thể có tâm sự gì chứ."
"Là Hoàng Thượng sao?" Hạ thái y hiển nhiên không tin nàng.
"Gia gia, người nói xem, con có phải là rất không biết tự lượng sức mình hay không? Con sao có thể dám hy vọng xa vời hắn vĩnh viễn chỉ thích một
mình con chứ? Đây căn bản là chuyện không thể nào nha!" Lý Mạt Nhi gảy
gảy dược liệu đã phơi khô câu được câu không, trên khuôn mặt đỏ ửng hiện lên một chút thương cảm.
Nàng biết Tả Tướng đã tìm được Công Chúa Vĩnh Lạc của tiền triều, cũng biết
Công Chúa đã sớm gặp Hiên Viên Sơ, còn một lòng hướng về hắn, cũng có ý
đồ muốn lấy kết thân hóa giải ân oán hai triều.
Nàng cũng biết, Hiên Viên Sơ chưa từng cự tuyệt tâm ý của Công Chúa.
Nàng thường xuyên đi tới Thái Y Viện giết thời gian, cũng là bởi vì thời
gian Hiên Viên Sơ xuất hiện ít đi, hắn đi nơi nào, làm cái gì, ở chung
một chỗ với ai, nàng đều không có mở miệng hỏi tới, mà hắn cũng chưa
từng giải thích. Nhưng nàng vẫn là từ trong miệng của những cung nhân
nhiều chuyện biết được, thời điểm hắn xa lánh nàng vẫn luôn cùng Công
Chúa ở chung một chỗ.
Nàng không tức giận, chỉ là có chút khổ sở mà thôi.
Nàng và hắn đã từng ước định, hắn quên rồi sao?
"Nha đầu." Hạ thái y thỉnh thoảng sẽ kêu nàng như vậy, nàng dĩ nhiên sẽ không để ý.
"Hả?" Nàng cố gắng nặn ra một nụ cười.