ng
Vân hương tiêu ngọc tấn còn có Vĩnh Lạc mất tích. Hắn đương nhiên hi
vọng Vĩnh Lạc vẫn còn sống trên đời này thật tốt, trải qua một cuộc sống không phiền không lo.
"Hoàng Thượng, nô tài đã phân phó Ngự Thiện Phòng làm chút điểm tâm, người có
muốn đưa vào hay không?" Phúc tổng quản cung kính thở dài.
"Đưa vào đi." Hiên Viên Sơ ngồi thẳng người, trong tay nắm mấy quả nho, con
ngươi lộ ra lười biếng không chút nào để ý tới hướng cửa ra vào.
Phụt một tiếng! Quả nho nát, chất lỏng chảy ra tay hắn.
Lý Mạt Nhi theo mấy tên cung nhân bưng một chén nhỏ đi tới, cũng không để ý tới người khác nàng vừa đi vừa nhảy, cứ như vậy trực tiếp chạy đến
trước mặt hắn mới đứng lại.
Thấy nàng, hắn mới phát hiện bản thân lại nhớ nàng, rõ ràng sáng sớm hôm nay vừa mới tách ra.
"Sao nàng lại tới đây?" Trong đáy mắt và lời nói của hắn hoàn toàn không có ý trách cứ, khiến cho Lý Mạt Nhi rất hài lòng.
Kể từ sau khi nàng và hắn có da thịt thân thiết, bọn họ hiện tại cơ hồ là
như hình với bóng, trừ thời điểm hắn làm chuyện đứng đắn ra, nàng cơ hồ
đều là bị hắn ôm vào trong ngực, nếu không thì cũng sẽ là tay trong tay, những lời tâm tình lưu luyến lại càng thêm không thiếu được. Lúc này
chỉ mới tách ra nửa ngày, nàng đã thấy rất nhớ hắn rồi !
"Nhớ chàng thôi!" Nàng lặng lẽ ghé vào lỗ tai hắn nói một câu, cố ý trêu chọc khiến hắn đỏ mặt.
Bây giờ nàng mới biết, hắn thật ra thì vẫn còn rất ngây thơ, nàng có thể
nói là mối tình đầu của hắn nha! Chuyện này khiến cho nàng vừa nghĩ tới
liền âm thầm dễ chịu không ngừng.
Từ trong đáy mắt nàng thấy được vài tia nghịch ngợm, Hiên Viên Sơ bất đắc dĩ lắc đầu một cái.
"Trẫm thấy nàng là cố ý không để cho Phúc tổng quản thông báo, cố ý muốn hù dọa trẫm."
"Chàng đây không thể trách ta nha! Ai bảo chàng đặt cho ta cái danh hiệu kỳ
quái kia, Mạt Phi, Mạt Phi, nghe liền thấy kỳ quái, nếu như kêu Mạt Phi
giá lâm, người không biết sợ rằng còn có thể hỏi lại một câu, chẳng lẽ
cái quái gì đến đây à?" Nàng nói lý lẽ hùng hồn.
Làm phi tử của hắn cũng đã nửa tháng, cái gì cũng tốt, tất cả đúng như hắn đã nói, nàng ở trong cung rất được ưa thích.
A, ngay cả cha mẹ đang ở bên ngoài cung cũng được ăn thơm uống cay, cuộc
sống của Lý Mạt Nhi nàng cứ bình ổn trôi qua một cách vô cùng thoải mái, ngoại trừ cái danh hiệu Mạt Phi này, khiến cho nàng vừa nghe xong trên
đầu liền đầy vạch đen.
"Khụ!"
Một tiếng cười vang lên cắt đứt lời oán trách của Lý Mạt Nhi, mắt to của
nàng lập tức tìm được Phúc tổng quản, người sau lập tức giơ hai tay kêu
oan.
"Khụ, đây là Mạt Phi lần đầu tiên gặp qua Khuyết Vương và Liên tổng quản đúng không?" Đầu ngón tay của Hiên Viên Sơ chỉ về phía hai người đã bị xem
nhẹ một lúc lâu.
"Đã nói là không nên gọi ta như vậy rồi!" Cái miệng nhỏ nhắn của Lý Mạt Nhi cong lên thật cao, sắc mặt tràn đầy không tình nguyện đem thân thể
chuyển tới bên cạnh, ai biết vừa xoay người liền thiếu chút nữa là khiến cho cái cổ của nàng bị trẹo.
"Khuyết Kiền!"
Nàng sợ hãi kêu to một tiếng khiến cho cung nhân thiếu chút nữa làm đổ khay
điểm tâm, một hai người mặt trắng bệch vội vàng đặt điểm tâm xuống rồi
chạy thật nhanh. Bên trong Lũng Tâm Trai rất nhanh chỉ còn dư lại đội
ngũ ban đầu, lúc này lại có thêm một Lý Mạt Nhi.
Hiên Viên Sơ kinh ngạc nhìn Lý Mạt Nhi tiện tay đặt chiếc chén nhỏ trên tay
vào trong tay hắn, sau đó vọt tới trước mặt Phục Khuyết, nàng làm như
vậy không phải là để thỉnh an, mà là để nàng có thể thuận tiện cẩn thận
đánh giá gương mặt kia của Phục Khuyết.
Ở trước mặt hắn quan sát nam nhân khác ư?
"Nàng còn không mau tới đây cho Trẫm!" Hắn dùng sức đặt chiếc chén nhỏ lên
trên bàn nhỏ ở bên cạnh nhuyễn tháp, sắc mặt cực kì khó coi.
Trên căn bản, trong phòng này trừ Lý Mạt Nhi, sắc mặt của mọi người đều khó coi giống như hắn.
Nàng thân là phi tử của Hoàng Đế lại không hề biết phép tắc, thế nhưng lại
đưa tay chỉ vào Khuyết Vương Gia người dưới một người, trên vạn người,
loại hành động không có khuôn phép như vậy khiến cho sắc mặt của Phúc
tổng quản và Liên Bình đều bị hù đến trắng bệch.
"Ngươi, ngươi, ngươi là Khuyết Kiền?"
Gương mặt này rõ ràng chính là ca ca cùng cha khác mẹ của nàng ở kiếp trước
nha! Màu da của Hiên Viên Sơ và Toàn Thế còn có chút không giống nhau,
thế nhưng người này, gương mặt này, cùng với Khuyết Kiền mà nàng quen
biết căn bản là cùng một khuôn mẫu in ra .
"Khụ. . . . . . Bổn vương không thiếu tiền." Phục Khuyết hiếm khi bị người ta chỉ vào lỗ mũi nhưng lại không hề cảm thấy tức giận chút nào cả.
Trên mặt của hắn ngoại trừ ngạc nhiên còn có vui mừng.
Nguy rồi!
Khóe miệng Hiên Viên Sơ co quắp, lập tức tiến lên đem người kéo trở lại.
"Trời ơi! Chàng chờ một chút đã!"
Nàng còn dám giãy dụa?
Hiên Viên Sơ hít sâu mấy hơi, liều chết đè xuống tâm tình kích động muốn
rống giận, dùng sức kéo nàng trở về trên nhuyễn tháp mà hắn vừa mới
ngồi.
Sự kiềm chế của Hoàng Đế và sự phản nghịch của Mạt Phi khiến cho Phục
Khuyết và Liên Bình ở đối diện vừa nhìn một cái, trên mặt của bọn họ đều không che giấu nổi sự hiếu kỳ.
Đồng thới