Xấu Phi

Xấu Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322642

Bình chọn: 7.00/10/264 lượt.

ười trang điểm của khuê nữ Lý lão bản! Chẳng lẽ Mạt Phi chính là. . . . . ." Ánh mắt của

Công Chúa Vĩnh Lạc nhìn Lý Mạt Nhi nhiều hơn một phần vui mừng.

"Ừ." Lý Mạt Nhi nhàn nhạt đáp một tiếng.

"Vậy thì tốt quá!" Công Chúa Vĩnh Lạc vỗ tay một cái, vô cùng vui vẻ kêu lên.

Vẻ mặt Lý Mạt Nhi có chút khó hiểu nhìn nàng, không hiểu tại sao nàng lại nhìn mình chằm chằm như vậy.

Tốt cái gì? Tại sao nàng lại có một loại cảm giác không được tốt lắm?

"Hoàng Thượng, Vĩnh Lạc muốn giao hỉ phục cho Mạt Phi sắp xếp, không biết ý

Hoàng thượng như thế nào?" Công Chúa Vĩnh Lạc bộ dáng ngây thơ hỏi ý

kiến Hiên Viên Sơ, không hề hay biết một câu nói này của nàng khiến cho

hiện trường không ít người sắc mặt đều trắng bệch.

Lý Mạt Nhi lảo đảo lui về phía sau một bước, Thanh Chí đứng ở sau lưng

nàng lập tức đỡ nàng, sau đó lại còn đem một cánh tay đặt ở sau lưng

nàng hết sức bảo vệ.

Lý Mạt Nhi không hề tránh khỏi cánh tay của Thanh Chí, trên thực tế nàng

một chút cảm giác cũng không có, trong đầu của nàng chỉ không ngừng lặp

lại hai chữ mới được truyền ra.

Nàng không dám tin ánh mắt lập tức quét về phía Hiên Viên Sơ, liền nhìn thấy hắn cực kỳ cưng chiều nhìn vị Công Chúa kia, nhẹ nhàng cười nói: "Trong cung cũng không hề thiếu nhân tài như vậy, Công Chúa đừng nên lo lắng."

Hắn không phủ nhận hắn muốn cưới vị Công Chúa này?

Lý Mạt Nhi trợn to hai mắt, chỉ có cảm giác toàn bộ máu trong người mình

lập tức đều đã bị rút cạn rồi, giống như đặt mình trong hầm băng, ngay

cả hô hấp cũng cảm thấy cực kỳ khổ sở.

"Mà ta chỉ muốn nàng giúp ta trang điểm thôi!" Công Chúa Vĩnh Lạc dù sao

lúc nhỏ cũng lưu lạc ở dân gian nhiều năm, nói chuyện mặc dù mất quy củ

nhưng về tình cũng có thể tha thứ. Lại nhìn bộ dáng Hoàng Đế và Vương

Gia đối với nàng đều hết sức sủng ái, tất nhiên cũng sẽ không so đo.

"Như vậy chỉ cần Mạt Phi đồng ý là được." Hiên Viên Sơ cuối cùng cũng nguyện ý đem tầm mắt từ trên người Công Chúa dời đi, nhưng mà thời điểm quét

về phía Lý Mạt Nhi thế nhưng trong nháy mắt lại trở nên lạnh lẽo vô

tình.

Ánh mắt của hắn lại giống như đang nhìn người xa lạ từ trên xuống dưới quan sát nàng, mi tâm nhíu chặt giống như đang nhìn một thứ gì đó rất chán

ghét.

Nhìn hắn như vậy, Lý Mạt Nhi chỉ cảm thấy từ trong xương tủy hiện lên một cỗ lạnh lẽo, lan tới từng sợi dây thần kinh của nàng.

Không thương, chính là như vậy sao?

"Mạt Phi chắc sẽ đồng ý chứ?" Giọng nói tràn đầy tự tin của Công Chúa Vĩnh

Lạc đem ý thức của Lý Mạt Nhi kéo trở về. Nàng không chút nghĩ ngợi lên

tiếng: "Xin lỗi, ta bây giờ sẽ phải xuất cung về nhà, sợ rằng lực bất

tòng tâm."

"Cái gì? Về nhà!" Công Chúa Vĩnh Lạc làm như khó có thể tin, giọng nói cũng cao vút lên vài độ.

"Lớn mật. . . . . ." Tả Tướng lại muốn nhảy ra trách cứ.

"Hoàng Thượng đã đồng ý với ta rồi." Lý Mạt Nhi nhìn thẳng vào Hiên Viên Sơ.

Ánh mắt của mọi người cũng theo đó tập trung ở trên người Hoàng Đế, chờ hắn đáp lại.

"Trẫm không cho phép." Sắc mặt của Hiên Viên Sơ trở nên lạnh lẽo, giống như nổi giận.

"Ngươi đã đồng ý với ta rồi!" Hắn lại dám nuốt lời?

"Trẫm không cho phép." Hiên Viên Sơ vẫn là một câu nói này.

"Ngươi đã đồng ý! Ngươi đã đồng ý!" Nàng tức giận xông lên một phen níu lấy

vạt áo của Hiên Viên Sơ, ống tay áo rộng rãi làm lộ ra cánh tay trắng

noãn, da thịt lõa lồ ở trước mặt mọi người khiến cho một màn kinh thế

hãi tục này lại càng thêm vẻ hoang đường.

"Cung phi hèn mọn này lại dám công kích Thánh Thượng! Người đâu! Còn không

mau đem nàng bắt lại!" Lần này Ngụy Huệ rất là thuận lợi điều động thị

vệ đem Lý Mạt Nhi từ trên người Hoàng Đế kéo xuống.

Nàng bị hai người thị vệ ấn mạnh quỳ xuống trên mặt đất, hai tay bị buộc đè ở sau lưng khiến nàng khổ sở nhíu mày, nhưng mà cặp mắt đỏ ửng vẫn như cũ không rời khỏi khuôn mặt của Hiên Viên Sơ.

"Hoàng Thượng, đây chính là tội chết đại nghịch bất đạo, xin Hoàng Thượng nhanh chóng hạ lệnh xử tử tội phi này!" Ngụy Huệ liên tục nói không ngừng.

"Lý cô nương từng cứu Hoàng Thượng một mạng, tuổi còn quá nhỏ, lẽ ra tội

không đáng chết." Hạ thái y tiến lên một bước, trên khuôn mặt già nua

ngoại trừ khẩn trương còn có tức giận. Hắn và Lý Mạt Nhi tình cảm đã

giống như ông cháu, có cái phản ứng này cũng chẳng có gì là lạ.

"Hoàng Thượng, Mạt Phi nhất định là rất nhớ nhà cho nên mới có thể làm ra hành vi phản nghịch này, vi thần cả gan thay Mạt Phi xin tha mạng, xin Hoàng Thượng khai ân!" Liên Bình vẫn luôn không hề mở ra miệng nói chuyện thế nhưng lại đứng ra thay Lý Mạt Nhi cầu cạnh.

"Buông nàng ra." Hiên Viên Sơ quét thị vệ một cái, thân thể Lý Mạt Nhi bắt đầu co rút đau đớn cuối cùng cũng đạt được tự do, nàng tức giận thở hổn hển được Liên Bình và Hạ thái y đỡ dậy.

"Trẫm niệm tình ngươi có công cứu mạng, tạm tha cho ngươi lần này. Tội chết

có thể miễn, tội sống khó tha. Ngươi. . . . . ." Đoạn cuối Hiên Viên Sơ

thoáng ngừng lại, khiến cho đáy lòng mọi người lập tức bất ổn nhảy loạn, chỉ ngoại trừ Lý Mạt Nhi. Nàng bình tĩnh như vậy không giống như người

đang chờ xử lý, chỉ vì tim của nàng tựa như có lẽ đ


XtGem Forum catalog