ắn bắt lấy ngón tay ngọc ngà thon
dài trước mắt, còn tiến tới khóe miệng hôn một cái.
Lý Mạt Nhi cảm thấy không rõ ràng lắm là bởi vì lời nói của hắn cùng với
động tác của hắn, dù sao hiện tại nàng thật sự là rất mắc cỡ chỉ hận
không thể tìm một cái động dưới đất mà chui xuống.
"Tại sao ngươi vẫn còn ở nơi này?" Giọng nói của nàng còn yếu ớt hơn gấp mười lần tiếng hét sợ hãi vừa rồi.
"Tại sao Trẫm không thể ở chỗ này?" Hắn đặt mông ngồi xuống giường, một tay
duỗi ra ôm lấy thân thể của nàng, dùng thân thể cao to bao vậy thật chặt tiểu cô nương cùng với cái mền.
Nàng cố gắng đè xuống e lệ giải thích: "Sẽ bị người khác nhìn thấy nha!
không phải Uyển Nhi đều đã thấy rồi sao? Hiện tại khẳng định là nàng ấy
đã đi nói khắp nơi rồi."
"Thì cứ để cho nàng ấy đi nói, nàng lo lắng cái gì? Dù sao chuyện này sớm
muộn gì người trong thiên hạ cũng sẽ biết." Hiên Viên Sơ không chút phật lòng.
"Tại sao người trong thiên hạ sẽ biết? Ngươi không có việc gì lại nói với người trong thiên hạ làm cái gì?" Nàng giật nẩy người.
Hắn cười ra hai tiếng trầm thấp, nắm lấy chiếc cằm màu hồng phấn đang phình ra của nàng.
"Trẫm muốn lập phi, người trong thiên hạ sao có thể không biết?"
"Lập phi? Là ta sao? Ta không muốn!" Lý Mạt Nhi đột ngột hất tay của hắn ra, chịu đựng cơn đau nhức đang lan khắp toàn thân, thối lui đến trong góc.
Nhìn khuôn mặt đỏ ửng lắc đến nỗi sắp rơi xuống, ánh mắt của Hiên Viên Sơ lạnh xuống.
"Không cần? Tại sao?" Nàng cho rằng hắn có thể tùy tùy tiện tiện để cho người khác làm phi tử của hắn sao?
"Vậy ngươi nói trước đi tại sao ngươi lại muốn lập ta làm phi?" Sắc mặt của nàng cũng không tốt hơn bao nhiêu.
"Trẫm muốn lập nàng làm phi, đương nhiên là vì Trẫm thích. . . . . ."
"Yêu thích ta?" Nàng mỉa mai, sau đó không khách khí liếc mắt khinh thường,
rồi mới tiếp tục nói tiếp: "Sự yêu thích của ngươi có thể kéo dài bao
lâu? Hôm nay thích ta, ngày mai lại thích người khác, không tới bao lâu
phi tử hậu cung của ngươi cũng đủ lập thành một đội quân rồi."
"Trẫm là Hoàng Đế. . . . . ."
"Đúng! Ta biết rõ, cho nên ta không muốn trở thành một trong số nhưng nữ nhân
trong tam cung lục viện của ngươi, cám ơn." Lần này nàng thản nhiên quay mặt đi, không nhìn hắn nữa.
"Nếu như nàng không thích, Trẫm có thể lập tức đưa những Mỹ Nhân kia ra khỏi cung, nàng sẽ là phi tử đầu tiên của Trẫm."
Dù sao đi nữa hắn cũng không yêu thích những nữ nhân kia.
"Đầu tiên cũng không phải là người cuối cùng, đúng không?" Giọng điệu của
nàng bình tĩnh, một lần nữa quay đầu lại nhìn về phía tròng mắt sâu thẳm giống như bầu trời buổi đêm không có một ánh sao của hắn.
Dưới ánh nhìn nghi hoặc của hắn, nàng mới buông ánh mắt xuống trở nên nhu hòa hơn, nói tiếp.
"Có lẽ ngươi sẽ cảm thấy ta không biết phân biệt, nhưng mà ta. . . . . .
thật sự không muốn trải qua cuộc sống như thế. Ta tới nơi này không phải là vì muốn trải qua cuộc sống như thế nên mới tới. . . . . . Mặc dù ta
cũng không phải là tự nguyện đi tới nơi này, nhưng mà. . . . . . Thôi,
bỏ đi. Dù sao ý của ta là, ta giống như. . . . . . Giống như cũng thích
ngươi. . . . . ."
"Vậy vì sao nàng. . . . . ." Hắn mới vừa muốn nói liền bị nàng ngăn lại.
"Ta thích ngươi...ngươi thích ta, vậy chúng ta cứ như vậy ở chung một chỗ
là được rồi! Ta muốn nói là, không cần để cho người trong thiên hạ biết, cứ như vậy là tốt rồi. Nếu như ngươi lại thích một nữ tử nào đó, cứ
việc nói cho ta biết, đừng ngại, ta sẽ rời đi." Có lẽ hiện tại nàng nên
rời đi, nhưng mà. . . . . . Nàng vẫn là không bỏ được.
"Tại sao nàng lại muốn rời đi?" Hắn chưa bao giờ nghe qua chuyện như vậy,
càng không nghĩ tới sẽ có một nữ tử không muốn làm phi tử danh chính
ngôn thuận của hắn.
"Ta không có biện pháp trải qua tháng ngày cùng người khác tranh đoạt,
ngươi nhìn tính tình này của ta thì cũng biết, nếu thật muốn giở thủ
đoạn cung đấu, nhất định chết chắc không thể nghi ngờ nha!" Nàng bất đắc dĩ liếc hắn một cái.
"Xem ra nàng cũng có mấy phần biết tự lượng sức." Hắn cuối cùng cũng không nhẫn tâm.
"Cho nên, đến lúc đó nhớ thả cho ta một con đường sống, làm ơn làm ơn." Nàng cười cười giống như đang nói giỡn với hắn, nhưng đáy lòng lại căng
thẳng thắt chặt lại.
Đến lúc đó, nàng thật sự có thể rời đi một cách nhẹ nhõm sao?
Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lý Mạt Nhi, Hiên Viên Sơ một chút cũng không
vui, lời nói của nàng ở trong lòng hắn từ từ lên men, khiến cho cho hắn
cảm nhận được đủ loại ngũ vị tạp trần.
Hắn thế nhưng lại muốn thuyết phục một nữ tử an tâm làm phi tử của hắn?
Cũng được, ai bảo hắn chỉ chung tình với một mình nàng.
"Trẫm vẫn muốn lập nàng làm phi. . . . . ." Hắn giơ tay ngăn lại kháng nghị
của nàng."Nàng có từng nghĩ tới cha mẹ ở kinh thành không? Nàng không
danh không phận ở lại trong cung ngày đêm với Trẫm, cha mẹ nàng sẽ có
cảm tưởng gì?"
Quan trọng hơn là, hắn không muốn ý trung nhân của mình bị người ta chỉ chỏ ở sau lưng.
"Trải qua lời nói của người này đến người kia, thật sự là sẽ rất dọa người. . . . . . Ý ta muốn nói là, chuyện của chúng ta bị truyền đi,
