Pair of Vintage Old School Fru
Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326362

Bình chọn: 9.00/10/636 lượt.

ịn lộ ra...

Cô nhìn thất một gương mặt hoàn toàn giống như gương mặt của Trác Siêu Nhiên...

Hai đôi mắt nhìn nhau, cô khiếp sợ, sâu trong đáy mắt hắn, cô càng thấy được sự khiếp sợ hơn gấp bội phần.

Bên tai cô giống như vang lên tiếng nổ ầm trời, hoàn toàn đánh thức cô khỏi giấc mơ.

Là mơ, đây nhất định là mơ, bằng không làm sao cô lại thấy hai Trác Siêu Nhiên?

Đúng, là mơ!

"Mộc Mộc, cậu ta là Trác Siêu Việt, em sinh đôi của anh." Trác Siêu Nhiên giới thiệu, hoàn toàn phủ nhận điều đó, "Siêu Việt, cô ấy là Tô Mộc Mộc, bạn gái... của tôi."

Trác Siêu Việt? Trác Siêu Nhiên? Anh em sinh đôi?

Rốt cuộc cô hiểu được, khi Trác Siêu Nhiên nhắc tới em trai mình tại sao lại dùng ngữ điệu như vậy nói, "Em thấy cậu ta sẽ biết!"

Có người nhận sai, cũng có người không bao giờ nhận sai.

Chỉ liếc mắt một cái, Mộc Mộc từ thiên đường ngã vào mười tám tầng địa ngục, xương tan thịt nát, vạn kiếp bất phục...

"A,a..." Trác Siêu Việt cười gượng hai tiếng, tay cầm chìa khóa nắm thành quyền, chiếc chìa khóa kim loại phát ra tiếng ma sát chói tai. "Hai người cứ tiếp tục, tôi không quấy rầy..."

Action 2

Phòng tắm phòng ngủ khẽ mở, ánh sáng màu trắng bên trong lờ mờ lọt ra ngoài.

Mộc Mộc đi đến, qua khe hở nhìn vào, chỉ thấy những mảnh vụn hoa hồng trắng dập nát, nước trên vòi hoa sen trút xuống, từng đợt khí lạnh lan tỏa khắp phòng tắm...

Trác Siêu Việt cả người ướt đẫm ngồi cạnh bồn tắm lớn, ánh mắt cương trực. Dòng nước lạnh như băng từ trên vòi hoa xen chảy xuống, hắn không tránh, tùy chúng xối vào mình.

Mộc Mộc vội vàng đóng vòi hoa sen, cầm khăn tắm giúp hắn thấm nước trên người, áo sơ mi ướt đẫm dính vào, ôm sát lấy cơ thể đàn ông của hắn.

Ánh mắt cô từ bả vai cường tráng trượt xuống phía dưới, đến ngực, đường cong hoàn mĩ nơi thắt lưng, còn có... trong trí nhớ cô...

"Cô có thể đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi?" Đại khái là nước rất lạnh, giọng nói hắn như bị đóng băng.

"Siêu Việt..." Cô gọi tên hắn, giọng nói ấm ấp, vang vọng trong màn đêm tịch mịch.

"Đi ra ngoài!" Hắn đuổi khách không chút khách khí.

Trác nhị thiếu gia cái gì cũng tốt, khuyết điểm duy nhất là uống rượu xong cực kì khó tính, nóng giận không báo trước, có nhiều lần Mộc Mộc đã thấy nhưng không thể trách, "Anh lại đi uống rượu?"

"Phải đi xã giao." Hắn trịnh trọng sửa lại.

Đi uống rượu với đi xã giao bản chất khác nhau, Mộc Mộc cảm thấy chắc mình phải vì người được gọi là em chồng trước mắt này nấu bát canh giải rượu, bằng không hắn không tỉnh nổi sẽ luôn mồm "Chị dâu".

"Em đi nấu canh giải rượu cho anh."

Cô vừa xoay người hướng ngoài cửa, cổ tay đột nhiên bị một người giữ lấy. "Anh?"

Hắn vừa buông tay, Mộc Mộc bị mất trong tâm, ngã trên đùi hắn. Cánh tay kia của Trác Siêu Việt khẽ giơ lên, thuận thế đem cô ôm vào ngực.

Cô nam quả nữ, ở trong phòng tắm, cả người hắn ướt đẫm, cô chỉ mặc váy ngủ mỏng manh.

Tư thế vô cùng ám muội, cô ngồi ở trên đùi, tựa vào lòng hắn.

"Cô muốn thế nào?" Hắn đưa tay nâng mặt cô, ngón tay dài mơn trớn cánh môi mềm mại. Hơi thở hắn mang theo mùi rượu rất nồng, trong ánh mắt cương trực có chút đáng sợ.

Đây là hắn hỏi cô sao? Xem ra hôm nay hắn rất say rồi.

"Đừng làm loạn." Cô đẩy hắn, "Vạn nhất để anh trai anh biết..."

Căn cứ và những gì đã xảy ra trước đây, chỉ cần Mộc Mộc nhắc đến Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu Việt lập tức dừng chọc cô ngay, thay vào đó vẻ mặt "Chính nhân quân tử". Nhưng lúc này, Trác Siêu Việt hơi nheo mắt, một tia đáng sợ từ trong đó phát ra.

"Đừng lấy anh ấy để uy hiếp tôi! Cô cho rằng là người của anh ấy thì tôi không dám làm gì?"

Mộc Mộc đón nhận ánh mắt khiêu khích của hắn.

Cô biết hắn không dám, nếu hắn dám, hắn sẽ không là Trác Siêu Việt.

Nhưng cô quên là, Trác Siêu Việt uống rượu, không nhất định là Trác Siêu Việt nữa, hắn có thể biến thành cầm thú, không, hắn cởi quần áo, sẽ trở về là cầm thú...

Hắn giữ lấy cằm cô, một bàn tay đỡ sau lưng, không cho cô cơ hội né tránh, cường thế hôn xuống.

Ở trong sự cuồng dã của hắn, Mộc Mộc trừng lớn ánh mắt, quên cả phản kháng, cũng quên chống cự, cho đến khi đầu lưỡi hắn đi vào giữa hai hàm răng trong sự khiếp sợ của cô, ở đó hoành hành, cô mới phản ứng lại được...

Đúng là hắn dám...

Cô dùng hết sức đẩy hắn, nhưng hắn quá mạnh, dù cố giãy dụa thế nào cũng không ngăn cản được sự cuồng dã nơi hắn.

... [Chỗ này tỉnh lược 300 chữ, Mộc Mộc giãy dụa đứng lên, hắn đột nhiên từ sau lưng cô ôm lấy, đem cô vào phòng ngủ, vung tay đặt lên giường.'>

Cô bối rối lùi vào phía trong, muốn thoát đi, lại bị hắn cầm lấy hai chân kéo lại, bàn tay to giữ lấy áo, xoạt một tiếng, áo ngủ của cô rơi xuống, lộ ra làn da mượt mà bên trong...

Tình thế cấp bách, Mộc Mộc cái gì cũng không kịp nghĩ, giơ tay bạt một bạt tai.

Bốp! Cái tát trong ban đêm tĩnh lặng vang lên thanh thúy.

Trác Siêu Việt cứng đờ, ngây ngẩn cả người.

Mộc Mộc nhân cơ hội che ngực, chạy xuống giường, ngay khi đến cửa, giọng nói hắn mờ mịt truyền đến. "Chờ khi chúng ta gặp lại..."

Mộc Mộc kinh ngạc trừng lớn mắt, quay đầu nhìn ánh mắt Trác Siêu Việt vì say mà mơ hồ...

"Không phải cô hỏi