Duck hunt
Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323215

Bình chọn: 9.00/10/321 lượt.

đào thật mùi hương nồng đậm, thua xa hương hoa đào nhanh nhã sâu sắc trên người nàng.

Hạ khăn trắng, khóe môi không khỏi chậm rãi nâng lên, hắn không dấu vết đưa khăn ngang chóp mũi, tiếp tục lau mặt.

"Tiếu Tiếu cốc." Nàng có hỏi có đáp, không chút giấu giếm.

"Tên cốc này thật kì lạ, nhưng hình như chưa nghe nói qua.” Lau xong mặt,

hắn tiếp tục lau đôi tay, động tác không nhanh không chậm, ưu nhã cao

quý, nhìn Ấn Hoan không chớp mắt.

"Tiếu Tiếu cốc là do gia sư

đặt, chính xác mà nói, ngọn núi kia nên gọi là Phi Thạch Phong." Nàng

trịnh trọng nói, đôi mắt vẫn nhìn hắn không rời.

Mặc dù nàng luôn không quan trọng đẹp xấu, nhưng nàng vẫn không thể không thừa nhận, hắn thật là một nam tử tuấn mỹ.

Trên gương mặt anh tuấn, khắc một đôi lông mày đẹp đẽ, trên trán tràn đầy

nét hiên ngang khí phách, đôi mắt như chim ưng, có lúc sắc bén, có lúc

ôn hòa, chung quy sâu sắc thâm thúy, khiến người ta không tự chủ được

muốn nhìn thêm mấy lần; mũi rất thẳng giống như tính cách của hắn, kiên

cường mà chính trực, đôi môi dày không lộ vẻ bạc tình, làm người ta cảm

thấy thân thiện. Nhìn chung mà nói, hắn tuấn mỹ oai hùng, gần như hoàn

mỹ, nam tử như vậy có đào hoa kiếp, thật sự chẳng có gì lạ, trái lại hắn chậm chạp không lập gia thất, mới khiến người ta cảm thấy kỳ quái.

Nghe cách hắn nói, hình như hắn không gần gũi nữ nhân, thanh tâm quả dục như thế, đào hoa kiếp này rốt cuộc chừng nào mới tới? Nàng đợi không kịp

muốn đọc "Tật Quang tàn ảnh" rồi đây! Ấn Hoan suy nghĩ mất hồn, không

phát hiện Lâu Tây bên cạnh sau khi nghe thấy “Phi Thạch Phong”, lập tức

lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, ngay cả Hoàng Phủ Hạo Nguyệt cũng nháy mắt một

chút .

"Rõ ràng là núi, lại gọi thành cốc, xem ra tôn sư cũng là

người khác thường." Hắn cười một tiếng, đồng thời cực kỳ tự nhiên đem

khăn lụa bỏ vào tay áo trong lúc rối rắm.

"Gia sư quả thật là

khác người.” Nàng cũng đồng ý, không phát hiện hắn mờ ám. "Chút nữa ngài muốn đi đâu?" Nàng hỏi, bắt đầu tò mò hoàng thân quốc thích thường ngày rốt cuộc làm những gì?

"Hôm nay phải vào cung một chuyến, trước

đấy, phiền ngươi giúp một tay chuẩn bị đồ ăn sáng, đừng quên phần ngươi

và Lâu Tây." Hắn ôn hòa yêu cầu, thái độ tao nhã hữu lễ.

Cảm nhận được sự hiền hòa của hắn, nàng không chần chờ, lập tức gật đầu, bên môi đỏ mọng cũng không khỏi nở ra nụ cười dịu dàng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp giống như đóa hoa nở rộ.

Thật ra thì cũng đúng lúc nàng muốn đến phòng bếp một chuyến, thứ nhất là báo cho đại nương việc nàng đã

trở thành nha hoàn bên cạnh Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, thứ hai là thuận đường xem tình trạng Đoàn Đoàn, Viên Viên một chút. Tỷ muội cùng phòng với

nàng kia, sáng sớm thức dậy không nhìn thấy nàng, nhất định sẽ lo lắng.

Ấn Hoan mới xoay người đi, Lâu Tây bên cạnh lập tức lên tiếng.

"Vương gia, nàng cũng chỉ là một nha đầu không rõ lai lịch, ngài cần gì phải nói chuyện với nàng tốt như vậy ——"

"Lâu Tây, nói về Phi Thạch Phong kia một chút đi." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt chợt cắt lời, dù giọng điệu hắn ôn hòa như trước, nhưng trong mắt lại nghiêm nghị hơn.

Lâu Tây sợ hãi, vội vàng sửa miệng đáp lời: "Phi Thạch Phong là nơi sinh trưởng của nhiều loại thảo dược trân quý nổi tiếng,

đỉnh núi quanh năm mây che tuyết phủ, khí hậu không ổn định, lại có đá

lớn bay loạn, không có đường đi, nếu không có khinh công kinh người,

thật sự khó có thể thuận theo đá mà lên, cho tới nay không ai có thể

thấy được cảnh tượng đỉnh núi kia, vậy nên có tin đồn, Phi Thạch Phong

này là nơi tiên nhân tu hành." "Tiên nhân?" Nhớ tới bộ pháp khéo léo,

quỷ dị khó phân của Ấn Hoan đêm qua, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không khỏi

nhíu mày. "Chắc không phải tiên nhân?"

"Ý của ngài là. . . . . ."

Hoàng Phủ Hạo Nguyệt chỉ cười không nói.

Thật ra phát hiện nàng, chỉ là ngẫu nhiên.

Đêm qua, nhờ vào tảng đá lớn che chắn, nàng che giấu bóng dáng hơi thở rất

tốt, nếu không phải gió đêm chợt chuyển hướng Bắc, mang một làn hương

hoa phất qua đình, hắn cũng sẽ không phát hiện ra điều gì bất thường.

Hương hoa đào tháng ba, quanh Cúc Hoan đình quả thực có hoa đào, nhưng tất cả đều ở hướng Nam, nơi đầu ngọn gió lại truyền đến mùi hoa, hắn mới hoài

nghi có người mai phục.

Hắn vốn tính toán yên lặng theo dõi biến

hóa, ai ngờ Hoàng Phủ Thao nói khóc liền khóc —— mặt mũi Hoàng thượng

quan trọng cỡ nào, hắn chỉ còn cách đánh đòn phủ đầu, kết quả biểu hiện

của nàng vượt ra ngoài dự đoán của hắn! Đối mặt đao quang kiếm ảnh, sát

khí hung ác, nàng lại không kinh hoảng không khiếp sợ, hết sức thong

dong. Đối mặt với vua một nước, thái độ cũng không kiêu ngạo không tự

ti, thẳng thắn đến nỗi khiến người ta không nhịn được mà tán thưởng.

Nhớ tới bộ dạng mặt không biến sắc của nàng đối với Hoàng Phủ Thao vào đêm

qua, tròng mắt đen sâu thẳm không khỏi lại hiện lên ý cười.

Bắt

đầu từ ánh mắt, đôi mắt nàng chính là loại trong suốt, tinh khiết không

lẫn một tia tạp chất, giống như là hai đầm nước trong, dụ người muốn

rong chơi trong đó.

Trong mắt nàng, cõi đời này không có cao thấp quý hèn, chỉ có chánh nghĩa hắc bạch.

T