qua nghe là một chuyện, còn làm lại là một chuyện khác, khi hắn
nhìn nàng, nàng khẩn trương tới nỗi một chiếc cúc cũng mở không xong.
"Để ta làm." Hắn thấp giọng nói, nhẹ nhàng chụp lấy tay nhỏ của nàng,
hai ba cái đã cởi xong đồ cưới trên người.
Khi nửa thân trần của hắn đè nàng xuống giường, nàng không khỏi run rẩy.
Mặc dù giữa hai người đã sớm có chung đụng vợ chồng, nhưng nhiệt độ nóng
bỏng của hắn, vẫn khiến nàng khẩn trương, mỗi khi hắn đến gần nàng, hơi
thở dày đặc của hắn đều vây lấy nàng, nàng sẽ không tự chủ được mà nóng
lên, sau đó lại run rẩy. . . . . .
"Hạo Nguyệt, ta. . . . . ." Nàng khẩn trương chống vai hắn, muốn trì hoãn giờ khắc này, lại không thể nghĩ ra lí do thích hợp.
"Suỵt." Cảm giác được sự lo lắng của nàng, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.
Một cái hôn còn chưa đủ, hắn hạ xuống vô số nụ hôn dọc theo cái cổ nhỏ
trắng ngần của nàng, bàn tay cũng đi theo đôi môi, cởi hết những thứ y
phục trở ngại.
Đầu tiên là áo cưới, tiếp theo là áo lót, lại đến
yếm nhỏ thêu hoa, cuối cùng là quần lụa mỏng manh. Dưới sự vuốt ve dịu
dàng của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, Ấn Hoan không biết từ lúc nào đã quên đi
căng thẳng, đôi môi nhỏ xinh bị hôn tới sưng đỏ, thỉnh thoảng bật ra
tiếng rên rỉ mê người.
Hạ màn trướng xuống, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt
lại phủ lên thân thể nàng, một lần nữa hôn lên môi của nàng, ôn lại thân thể ngát hương hoa đào của nàng.
Đêm, từ từ trầm xuống.
Khi nến Long Phượng trên bàn tròn nhỏ xuống giọt sáp xuối cùng, thì Ấn
Phong cách đấy mười trượng, cũng chậm rãi bước tới bên dưới một cây hoa
đào.
Nhìn cây hoa đào đã qua mùa mà vẫn nở rộ vô cùng chói lọi,
Ông không khỏi nở nụ cười có chút thâm ý, lẩm bẩm thì thầm —— "Mặc dù là một kiếp nạn, nhưng cây hoa đào lão phu đưa tới cho ngươi là một bảo
vật vô giá đấy, mà nói lại, tình duyên trăm năm, bách thế yêu say đắm,
một cặp đẹp đôi như vậy, thật sự là thế gian ít có."
Vê chòm râu dê trắng xóa, Ấn Phong không khỏi ngẩng đầu nhìn lên trời mà cười.
Ngôi sao trên không, lẳng lặng lóe ra ánh sáng vĩnh hằng. Đột nhiên ông nhạy bén phát hiện điều gì đó, vội vàng bấm tay tính toán, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn lại tràn đầy ý cười.
"Úi chà! Hồng loan tinh lại động, xem ra là ở phía Bắc rồi, ha ha ha. . . . . ."
--HOÀN--
Ngoài lề: Truyện này nằm trong hệ liệt ‘Quất tử thuyết cận kì” .
Bộ thứ hai là “Bản tướng quân vô địch”, nói về chuyện tình của Ấn Tâm lập
chí học hết tài nấu nướng trong thiên hạ và đại tướng quân Đông Phương
Thú Thiên.
Bộ thứ ba là “Tể tướng giả nghiêm chỉnh”, nói về
chuyện tình giữa Ấn Hỉ lập chí ăn hết món ngon trong thiên hạ và Tể
tướng Thượng Quan Khuynh Vân.