XtGem Forum catalog
Vừa Ý Quý Công Tử

Vừa Ý Quý Công Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322583

Bình chọn: 9.00/10/258 lượt.

n phát hiện cha ở ngoài có người phụ nữ khác, đó chính là sự

đả kích làm tan nát cõi lòng mẹ, cho nên mẹ đã chán nản mà đưa ra yêu

cầu ly hôn với cha.

Không nghĩ tới hơn hai mươi năm hôn nhân, lại không sánh bằng một chút xíu hấp dẫn bên ngoài?

Đỗ Vân Ny đột nhiên tránh thoát khỏi tay Tuyên Dĩnh.

Cô không muốn giống mẹ, vì đàn ông mà tan nát cõi lòng, mất đi tất cả.

Coi như không có đàn ông, cô cũng có thể sống tốt .

Nếu nói là thế gian này thật có người đàn ông đáng giá làm cô lưu luyến,

vậy cũng chỉ có Thiệu ca ca mà thôi, từ nhỏ luôn thương yêu cô, luôn ôn

nhu quan tâm cô, Thiệu ca ca hôm nay đang ở phương nào? Cô thật là nhớ

hắn.

Cô quyết định chờ có được khoản tiền thưởng kếch xù cùng xe Austin, cô muốn đi Mĩ một chuyến.

"Thế nào?"

Thiệu Tuyên Dĩnh chú ý tới thần sắc khác lạ của cô.

Cô đột nhiên tránh thoát tay của hắn, làm hắn có cảm giác buồn bã, mất mác.

"Có phải hay không đi quá xa? Cho nên đau chân?"

"Có một chút."

Mặc dù chân của Vân Ny có chút không thoải mái, nhưng cũng không bằng vết thương trong lòng.

Cho dù cha mẹ ly dị đã ba năm rồi, nhưng cô không có cách nào quên được.

Ngay cả người cha đa tình năm đó cũng phản bội mẹ, cô lại có thể nào mong đợi Thiệu Tuyên Dĩnh đào hoa, sẽ quan tâm đến mình cô?

Ngay từ lúc này, trong lòng Đỗ Vân Ny quyết định muốn cố ý coi thường tình

cảm tốt đẹp trong lòng mình đối với Tuyên Dĩnh, toàn tâm toàn ý lo cho

sự nghiệp.

Bị cô tránh tay, Tuyên Dĩnh ngược lại càng ôm chặt lấy cô.

"Anh. . . . . . anh muốn làm gì?"

Bỗng nhiên bị Thiệu Tuyên Dĩnh ôm vào trong ngực, Vân Ny đỏ mặt, nhịp tim tăng nhanh mà nghĩ cách tránh ra.

Cô không thể chìm đắm trong đó, nếu không một khi bị phản bội, cô sẽ giống mẹ mà tan nát cõi lòng.

"Chân của em bị thương, không thể đi nữa. Nếu bọn Vu Dương còn chưa tới, hãy để anh chăm sóc cho em vậy!"

Thiệu Tuyên Dĩnh ôm lấy Vân Ny.

Vân Ny không dãy ra khỏi hắn, chỉ có thể chấp nhận mặc cho hắn ôm.

Áo khoác trên người cô, có một cỗ nước hoa nhàn nhạt, đó là mùi vị trên

người của hắn, cô không ngờ mình dần dần quen thuộc, trầm mê mùi thơm

của hắn.

Ở trong ngực hắn, thật là ấm áp, thật thoải mái, sự mỏi mệt làm cho ý thức của Vân Ny dần dần lung lay.

Tuyên Dĩnh ôm cô, bước chậm, một lúc lâu cúi đầu mới chú ý cô đã ngủ.

Cô gái này vốn kịch liệt muốn tránh thoát cái ôm của hắn, hiện tại lại ngủ thiếp đi ở trong ngực hắn? Hắn tận tình thưởng thức vẻ diễm lệ, khả ái

khi ngủ của cô.

Chẳng lẽ cô không biết, con cừu ngủ ở trước miệng sói rất nguy hiểm sao?

Hắn chậm rãi cúi đầu, khó kìm lòng nổi mà hôn xuống con cừu nhỏ.

Nghĩ thầm, những người phụ nữ ái mộ hắn, từ trước đến giờ luôn chủ động mà

tích cực. Còn cô gái này làm hại hắn bây giờ hưởng thụ qua "Trộm hương".

Hiện tại con cừu nhỏ cho hắn cơ hội, lại làm hắn yêu cảm giác trộm hương.

Tính toán thời gian, Vu Dương cũng nên đến.

Nếu như không phải là rõ ràng Vu Dương làm việc hiệu suất luôn luôn cao,

hắn còn muốn thừa dịp con cừu nhỏ không có lực phản kháng mà trộm hương

thêm. Hiện tại dục vọng của hắn đối với cô cũng không phải chỉ hôn là có thể thỏa mãn.

Lúc này, một chiếc xe BMW màu bạc lái vào núi.

Trong xe Vu Dương vừa nhìn một cái liền nhận ra bóng lưng của Tuyên Dĩnh ở

trước mắt. Hắn liền tranh thủ lái xe đến bên người Tuyên Dĩnh, kéo cửa

kính xe xuống, nói:

"Tổng giám đốc, tôi tới muộn."

Thiệu Tuyên Dĩnh lại lộ ra nụ cười thần bí với hắn. "Không, cậu đến sớm”.

Đỗ Vân Ny cảm giác

mình giống như đang đi lạc trong mê cung, mắt thấy mê cung sắp sụp đổ

rồi, nhưng cô vẫn không tìm được đường thoát.

Trong lòng của cô đang sợ hãi thét chói tai, sau đó mở hai mắt ra, mới phát hiện mình đang ngồi bên trong xe.

Thiệu Tuyên Dĩnh quay đầu nhìn về phía cô cười một tiếng.

"Tôi tại sao lại ở chỗ này?"

Cô nhớ mới vừa rồi bọn họ còn bị kẹt ở trên núi không phải sao? Tại sao tỉnh dậy, cô đã yên vị ngồi trong xe rồi?

Chẳng lẽ hắn mới vừa ôm cô?

"Mới vừa rồi chúng ta ở chân núi ngắm hoa thì em mệt mỏi ngủ thiếp đi. Cũng

may Vu Dương kịp thời chạy tới, anh liền ôm em lên xe, xem em ngủ say

như vậy, không đành lòng đánh thức em."

Thì ra là, cô ở trong ngực hắn mộng đẹp là thật.

Một nụ cười xuất hiện ở bên môi cô, không biết tại sao, cô thế nhưng phát

hiện mình thích loại lệ thuộc vào hắn. Bởi vì hắn giống như Thiệu ca ca

năm đó luôn che chở cô.

Mặc dù hắn cũng họ Thiệu, tuy nhiên không phải là Thiệu ca ca của cô. Bởi vì Thiệu ca ca từ khi ra nước ngoài liền mất tin tức.

Cô tin tưởng, nếu như Thiệu ca ca trở về nước, nhất định sẽ không quên tới gặp cô, Thiệu ca ca tuyệt đối không giống Thiệu Tuyên Dĩnh đào hoa.

"Em nếu như mỏi mệt.., có thể ngủ tiếp một lát. Đến nơi anh sẽ gọi em dậy."

"Chúng ta bây giờ đi đâu?"

"Đưa em về nhà."

"Anh biết nhà tôi ở đâu?"

"Biết, em cho mẹ anh danh thiếp trên đó có địa chỉ."

Đỗ Vân Ny nhìn thấy con đường quen thuộc, chuyển mấy ngã rẽ đã đến cửa nhà cô.

Thiệu Tuyên Dĩnh rất có phong độ xuống xe mở cửa giúp Vân Ny.

Vân Ny lúc xuống xe, muốn đem khoác lên trên người cô cởi ra trả lại cho

hắn, mà hắn ngược