“Người
đâu, đem nữ nhân không biết sống chết này lôi ra ngoài cho bổn tướng, phạt đánh
hai mươi gậy.”
“Dạ, tướng quân.” Hai gã thị vệ bước lên phía trước định bắt Hướng Tiểu Vãn.
“Khoan đã.” Đúng lúc này, Hướng Tiểu Vãn lớn tiếng ngăn lại.
Độc Cô Diễm nhướng mày, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai thị vệ còn đang đứng yên
không nhúc nhích nói: “Các ngươi còn chần chừ gì nữa? Chẳng lẽ muốn bổn tướng
quân tự mình ra tay sao?”
“Ách...Dạ tướng quân.” Hai tên thị vệ kịp phản ứng, mồ hôi lạnh đổ ròng ròng,
vội vàng ra tay.
Hướng Tiểu Vãn hoàn toàn tức giận. Ngay khi hai thị vệ chuẩn bị bắt được nàng,
nàng nhanh chóng né ra, sau đó đứng ở vị trí tương đối xa, hét lớn về phía Độc
Cô Diễm: “Được lắm, đường đường là đại tướng quân một nước, thế mà lại đánh một
nữ tử yếu hơn mình, nói ra chẳng lẽ không sợ làm trò cười cho người khác xem
sao, để xem đại tướng quân như ngài làm sao thu thập lòng quân?”
Thái độ quật cường, lạnh lùng, rất hợp với khuôn mặt xinh đẹp đang nổi giận
đùng đùng, nội tâm của Độc Cô Diễm giống như bị một thứ gì đó ghì chặt, mặt mày
xanh mét, bắt đầu khó có thể dịu đi được.
Nữ nhân này, tại sao khiến hắn có cảm giác giống như thê tử đã qua đời của hắn?
Hai thị vệ thấy Hướng Tiểu Vãn né qua tránh lại, mất hết cả mặt mũi. Cuối cùng
họ dùng hết sức nhào về phía Hướng Tiểu Vãn, không ngờ rằng nàng ta không chỉ
tránh được mà còn dùng thủ pháp kỳ quái, đẩy ngã bọn họ...
“Rầm...” Tiếng vang khổng lồ khiến cho mọi người kinh ngạc vạn phần.
Nhũ mẫu này biết võ công sao?
Năm tiểu quỷ nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, ánh mắt tất cả dần dần sâu hơn,
không hợp với độ tuổi của bọn chúng.
Trong mắt Đôc Cô Diễm
hiện lên sự kinh ngạc, thân thủ nhanh nhẹn như vậy, có thể thấy được đã trải
qua sự huấn luyện nhiều năm mới có thể đạt tới. Xem ra, người được gọi là nhũ
mẫu này có lẽ không hề đơn giản như vẻ bề ngoài...
Độc Cô Diễm suy nghĩ về điều này, trong mắt hiện lên ý lạnh.
Hắn nhìn Hướng Tiểu Vãn đang nổi giận đùng đùng nói: “Hôm nay bổn tướng cũng
muốn nghe một chút, vì sao bổn tướng không thể thu phục lòng quân?” Hắn cũng
muốn xem một chút, nữ nhân này ẩn giấu điều gì bên trong mình?
Hướng Tiểu Vãn nén giận, cất giọng nói: “Tướng quân, ngài có từng nghe qua, có
năm tài và mười lỗi?”
Độc Cô Diễm nhướng mày, năm tài, mười lỗi? Giải thích này cũng khá mới mẻ, hắn
cũng muốn nghe một chút xem nàng giải thích thế nào.
“Nói đi.” Độc Cô Diễm ngồi xuống, lên tiếng.
“Năm tài gồm: dũng, trí, nhân, tin, trung. Dũng thì không thể phạm, trí thì
không thể loạn, nhân thì người yêu, tin thì không lừa dối, trung thì không hai
lòng. Còn mười lỗi, có dũng mà sơ sài thì chết người, có trí mà nôn nóng thì
hại người, tham lam thì tốt người, có nhân mà không có nhẫn là hại người, có
trí mà tâm e sợ, có tin mà vui mừng hân hoan, có liêm khiết mà không có người
yêu, có trí mà tâm chậm chạp, cương nghị mà tự cho là đúng, yếu hèn mà mặc kệ
người khác. Nếu người là đại tướng quân một nước, cực kỳ nghiêm khắc với bản
thân, lại bởi vì những lời khó nghe của tiểu nữ mà đổi lấy một trận đòn, thử
hỏi ngài, lần này ngài không có tuân theo những điều trên sao? Nếu thế làm sao
thu phục lòng quân?”
Hướng Tiểu Vãn vừa giải thích vừa nhìn mọi người đang nhìn mình kinh ngạc,
nhưng không phải Độc Cô Diễm.
Hắn im lặng liếc mắt về phía nàng, trong đáy mắt chỉ có sự sắc sảo, lạnh lẽo
cực kỳ.
Thật hay cho năm tài và mười lỗi, một nhũ mẫu thiển cận như thế làm sao có thể
giải thích trôi chảy như thế được, thân phận của nữ nhân này, xem ra hắn nên
điều tra rõ.
Hắn thu lại ánh mắt, lạnh lùng nói: “Rất khéo mồm khéo miệng, nhưng muốn bổn
tướng quân ta tha cho ngươi còn chưa đủ, ngươi nói xem chẳng lẽ phương thức mà
bổn tướng quân quản dạy con cái là sai lầm?”
Ngay lập tức một loạt ánh mắt chĩa thẳng vào người Hướng Tiểu Vãn.
Hướng Tiểu Vãn bị ánh mắt sắc bén như thế nhìn chăm chú, có chút hoảng loạn, dù
sao nàng cũng đã quen với việc ra mặt dùm người khác, nên mặc dù có sợ, nhưng
có thể không biểu lộ ra ngoài
“Tướng quân, việc ngài quản giáo con cái ta không có quyền hỏi đến, nhưng ngài
không thấy ăn cơm là một việc rất nhẹ nhàng vui vẻ hay sao? Ngài hung dữ gầm
lên với bọn chúng, sẽ khiến cho hình ảnh này in sâu trong tâm trí chúng, không
thể xóa nhòa. Ngài hy vọng chúng vui vẻ chạy quanh bên mình hay là hy vọng khi
bọn chúng thấy ngài là như thấy ác ma, muốn trốn tránh? Xin hỏi tướng quân, một
khi trong tâm ngài có sự hoảng loạn, thì khi trưởng thành sẽ trở nên thế nào?
Ta nghĩ tướng quân cũng không muốn thấy thế.”
Hướng Tiểu Vãn nói chưa dứt, một tràng khen ngợi từ phía sau vang lên.
“Ha ha ha... nói thật hay!” Từ cửa đại sảnh, một mỹ nam trẻ tuổi đi vào, nhìn
hắn bước đi, toàn thân tỏa ra một loại khí phách đế vương bẩm sinh, khiến cho
tất cả mọi người không chịu được than nhẹ.
Ngay khi hắn vừa bước vào, tất cả mọi người vội vàng quỳ xuống hành lễ: “Tham
kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Độc Cô Diễm bước ra ngoài, hành lễ với người kia nhưng mà còn chưa k