Teya Salat
Vú Em Siêu Cấp: Tướng Công Thật Hung Mãnh

Vú Em Siêu Cấp: Tướng Công Thật Hung Mãnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327911

Bình chọn: 7.5.00/10/791 lượt.

iểu Vãn dùng cùng một thủ pháp, nhất nhất đều đem ba nữ nhân kia

ném ngã trên mặt đất, nhất thời, bốn nữ tử kiêu ngạo kia đều kêu thảm thành một

đoàn, bộ dáng cực kỳ chật vật, nhìn thế nào cũng không còn dáng vẻ kiêu ngạo

như vừa rồi.



Hướng Tiểu Vãn vỗ tay một

cái, lạnh lùng hướng về phía bốn nữ tử kia nói: “Không cần biết các ngươi là

ai? Về sau đừng cố gắng khiêu khích sự nhẫn nại của ta, nếu không, sẽ không đơn

giản là bị ném như hôm nay đâu, nghe rõ chưa?”

Hừ, tưởng Hướng Tiểu Vãn nàng là kẻ ngu mặc cho người đánh chửi sao? Từ nhỏ đến

lớn công phu quyền cước của nàng nổi tiếng xa gần đó.

Bốn nữ tử kia lần lượt bò dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn hết sức

oán hận, nhưng lại e ngại công phu quỷ dị của Hướng Tiểu Vãn, nên lúc này bọn

họ dù rất tức giận vẫn không dám nói gì.

Tức giận nhìn chòng chọc Hướng Tiểu Vãn một cái, bốn người ôm hận rời đi.

Khi rời đi, nữ nhân áo đỏ có thâm ý khác nên liếc Hướng Tiểu Vãn một cái, không

biết tại sao, Hướng Tiểu Vãn bị nàng nhìn thoáng qua như vậy, đáy lòng xuất

hiện một loại cảm giác rất kỳ quái, làm nàng rất không thoải mái.

Sau khi bốn nữ nhân trước mắt nàng rời đi, trong lòng cũng bắt đầu buồn bực.

Nàng đã bị xuyên qua, nhưng còn bà nội làm sao bây giờ? Bà nội nhất định rất

đau lòng, nàng là linh hồn xuyên qua, vậy còn thân thể ở hiện đại của nàng sẽ

như thế nào? Chẳng lẽ đã chết rồi sao?

Vừa nghĩ tới thân thể mình ở hiện đại đã chết, hốc mắt Hướng Tiểu Vãn liền đỏ

lên không ngừng, nàng luôn luôn không sợ trời, không sợ đất, nhưng nghĩ đến bà

nội một mình sống không chỗ nương tựa, liền thấy thương tâm khổ sở nước mắt

liền không nhịn được trượt ra hốc mắt.

“Tiểu Vãn tỷ tỷ, sao tỷ khóc? Có phải Ngũ công tử lại khi dễ tỷ hay không?” Lúc

Hướng Tiểu Vãn thương tâm đang rơi lệ, một thanh âm chát chúa vang lên ở bên

tai nàng.

Hướng Tiểu Vãn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy đứng ở trước mặt nàng là một

tiểu cô nương khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi, vận một bộ quần áo màu lục,

trên đầu kết kiểu tóc hai bánh bao tròn trịa, đôi mắt to linh động khả ái nhìn

thấy mặt Hướng Tiểu Vãn đang khóc thút thít thì thoáng qua tia khổ sở.

Hướng Tiểu Vãn nhanh chóng hít mũi một cái, thanh thanh giọng che giấu nói:

“Không có.” Hướng Tiểu Vãn luôn luôn kiên cường, rất không quen để cho người

khác thấy bộ dạng nàng khóc thút thít, rất khó coi, nên nàng cũng chỉ dám trốn

một mình len lén khóc.

Tiểu cô nương kia vừa nghe Hướng Tiểu Vãn nói không có, khả ái nháy mắt một

cái, tức giận bất bình nói: “Tiểu Vãn tỷ tỷ, muội biết nhất định là chuyện tốt

của Ngũ công tử đứa trẻ hư này làm ra, mọi ngày cậu ấy thường không để ý lớn

nhỏ cũng coi như là ngoan, không ngờ hôm nay lại mượn tướng quân để khi dễ tiểu

Vãn tỷ tỷ, thật quá đáng.”

“Ách...” Hướng Tiểu Vãn nhìn bộ dạng tiểu cô nương kia tức giận bất bình, ngây

ngẩn cả người. Đứa trẻ đó khi dễ nàng sao? Đứa trẻ kia mới mấy tuổi thôi, nàng

có thể bị khi dễ sao?

Tiểu cô nương thấy dáng vẻ ngơ ngác của Hướng Tiểu Vãn, không khỏi thở dài nói:

“Tiểu Vãn tỷ tỷ, tỷ đừng buồn nữa, muội nghĩ Ngũ công tử lớn lên một chút sẽ

không sao, đến lúc đó sẽ là những ngày an nhàn của chúng ta.”

“Cái đó, muội có phải hiểu lầm cái gì không?”

“Hiểu lầm? Làm sao có thể, Tiểu Vãn tỷ tỷ, muội biết tỷ lương thiện, nhưng tỷ

cũng không thể im lặng như vậy được, muội đã muốn nói cho tướng quân biết sớm,

nhưng tỷ lại nói Ngũ công tử còn nhỏ, chưa hiểu chuyện nên không cần nói cho

tướng quân, còn sợ tướng quân đánh cậu ấy, muội nói Tiểu Vãn tỷ tỷ đó, tỷ không

thể thiện lương như vậy, a, đúng rồi, mới vừa rồi muội thấy bộ dạng tức giận

của đám người kia, Tiểu Vãn tỷ tỷ, có phải các nàng lại tới khi dễ tỷ không...”

Nhìn bộ dạng tiểu cô nương lảm nhảm một đống lớn, Hướng Tiểu Vãn không nhịn

được lên tiếng cắt đứt. “Muội đó, muội là ai?”

“Cái gì?” Tiểu cô nương khoa trương bày vẻ mặt hoảng sợ. “Tiểu Vãn tỷ tỷ, tỷ..

tỷ... tỷ không biết muội?”

Hướng Tiểu Vãn lắc đầu.

“Tiểu Vãn tỷ tỷ, tỷ đừng làm muội sợ, muội là Hải Nhi.” Hải Nhi kích động, lắc

cánh tay Hướng Tiểu Vãn kêu lớn tiếng.

“Suỵt.” Hướng Tiểu Vãn đưa ngón tay đặt ở trên miệng, làm động tác chớ có lên

tiếng. “Cái đó, Hải Nhi, muội nhỏ giọng chút, nhỏ giọng một chút.”, nếu để cho

người khác nghe, không biết lại xuất hiện thêm phiền toái gì ở bên ngoài.



“Suỵt.” Hải Nhi nháy mắt,

cũng học theo động tác của Hướng Tiểu Vãn, sau đó hạ thấp giọng nói nhỏ: “Tiểu

Vãn tỷ tỷ, muội thấy tỷ trở nên là lạ?”

Hướng Tiểu Vãn ngượng ngùng cười một tiếng. “Hắc hắc, lạ chỗ nào?” Không phải

là phát hiện nàng là giả mạo chứ? Trời mới biết, nàng tuyệt không muốn giả mạo

người khác.

“Tiểu Vãn tỷ tỷ sao tỷ có thể không biết Hải Nhi, hơn nữa, hơn nữa Tiểu Vãn tỷ

cười thật thô lỗ.”

Thô lỗ? Nàng có sao? Nàng cười chân thành cơ mà.

“Hải Nhi, thật ra là như vầy, mới vừa rồi tỷ đang ngủ thì tỉnh giấc, phát hiện

đầu thật là đau, toàn thân trở nên thật kỳ quái, sau đó mở mắt, liền không nhớ

gì cả.” Hướng Tiểu Vãn quyết định cho một lời nói dối để che dấu mình, Hải Nhi