gương mặt luôn giả
vờ ôn hòa vô hại, rốt cục tan vỡ, hiện ra nguyên hình.
Cậu vặn lông mi dài, nhăn hết cả mặt, ánh mắt trào phúng lạnh lùng quét qua
Hướng Tiểu Vãn, sau đó tay kia đâm cực nhanh tới mắt Hướng Tiểu Vãn...
Hướng Tiểu Vãn thấy ngón tay gần ngay trước mắt, lách người tránh thoát công
kích của Độc Cô Ly, sau đó cực nhanh ra tay cầm ngón tay Độc Cô Ly.
Độc Cô Ly bị cầm, giãy thế nào cũng không giãy ra.
Cậu nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, khó giữ vững bộ dáng vô hại trước kia, quát
ầm lên: “Nữ nhân đáng chết, lập tức buông bổn đại gia ra.”
Lời kia vừa mới rơi xuống, liền bị Hướng Tiểu Vãn hung hăng gõ mạnh một cái.
“Chỉ là một tiểu hài tử, còn học đòi người ta làm đại gia, đáng đánh.”
Mọi người ở đấy, đồng loạt hít thấy hàn khí, đặc biệt là bốn nữ tử mới vừa rồi
khi dễ Hướng Tiểu Vãn.
Trời ạ, các nàng không nhìn lầm chứ, Hướng Tiểu Vãn này lại dám đánh Đại thiếu
gia? Nàng không biết, trong năm thiếu gia tiểu thư này, Đại thiếu gia là hay mang
thù nhất, hơn nữa còn là có thù có oán nhất định phải trả, thảm hại hơn chính
là, không chỉ báo thù một lần coi như xong, mà sẽ thời thời khắc khắc chỉnh
người ở bất kỳ lúc nào người không để ý.
Lão Nhị Độc Cô Khuynh nhìn Hướng Tiểu Vãn chằm chằm, hứng thú phát ra hai chữ.
“Tư thế đẹp.”
Lão Tam Độc Cô Phi nhìn Hướng Tiểu Vãn chằm chằm, vỗ hai tay, nói: “Thân thủ
tốt.”
Lão Tứ Độc Cô Sương nhìn Hướng Tiểu Vãn chằm chằm, hai mắt phát sáng. “Ta muốn
nhũ mẫu đó.”
Độc Cô Hoa nhỏ nhất nhìn Hướng Tiểu Vãn chằm chằm, cười đến rất phúc hắc. “Thật
ngại quá các vị ca ca tỷ tỷ, nữ nhân đó là nhũ mẫu của đệ.”
Trên mặt Độc Cô Ly hết sức không nhịn được, nhưng lại giãy không ra khỏi tay
Hướng Tiểu Vãn, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú giận đến hồng hồng, thoạt nhìn hết sức
khả ái.
“Ngoan, lúc này mới có dáng vẻ trẻ nhỏ nên có nha, nhũ mẫu hôn một cái nào.”
Nói xong, trước mặt mọi người khom người xuống, hướng về phía khuôn mặt nhỏ
nhắn trắng nõn nà kia hôn một cái.
Độc Cô Ly giật mình, một đôi mắt rất lớn nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, giống
như nàng vừa làm ra chuyện tội ác rất tày trời.
“Nữ nhân đáng chết, ngươi, ngươi, ngươi lại dám hôn bổn đại gia ta”
“Ngoan, về sau nghe lời
ta sẽ thường xuyên hôn con.” Hướng Tiểu Vãn vỗ vỗ đầu Độc Cô Ly, xuất ra một bộ
dáng dạy bảo.
Độc Cô Ly giận đến thiếu chút nữa ngất đi, mà bốn tiểu quỷ phía sau cậu, đều
cười trộm.
Hướng Tiểu Vãn liếc bọn chúng một cái, sau đó khoát tay nói với bọn chúng. “Các
con không cần ghen tị, nếu như ngoan ngoãn, ta cũng sẽ rất công bằng hôn các
con.”
Bốn người lạnh run. Bọn chúng đều không muốn bị hôn có được hay không? Nữ nhân
này làm gì bày ra một bộ dạng như bọn chúng rất muốn, thật là đáng đánh.
Bây giờ Độc Cô Ly không chịu nổi, cậu vùng thoát ra khỏi Hướng Tiểu Vãn, hướng
về thị vệ phía sau lưng hét lớn: “Người đâu, lôi nữ nhân không biết sống chết
này ra cho bổn đại gia, loạn côn đánh chết.”
Tiếng hô này vừa ra, mọi người cả kinh sững sờ bắt đầu hồi hồn, đặc biệt là bốn
nữ nhân kia, cười có chút hả hê.
Vậy mà ——
Phản ứng sau đó của Hướng Tiểu Vãn, lần nữa khiến tất cả mọi người trong phòng
kinh ngạc
Nàng ngồi chồm hổm xuống, hai tay vung lên, đem Độc Cô Ly đang la đang hét ôm
vào trong lòng thật chặt, ngón tay mãnh khảnh ôn nhu vuốt Độc Cô Ly, tròng mắt
giống một hồ nước xanh, lẳng lặng nhìn về ánh mắt Độc Cô Ly. “Con tên là Độc Cô
Ly có đúng hay không? Vậy về sau ta liền gọi con là A Ly, con thật sự hận ta
như vậy sao? Muốn ta chết?” Thanh âm ôn nhu giống như là gió đêm quất vào mặt,
làm cho người ta nghe hết sức thoải mái.
Độc Cô Ly bị Hướng Tiểu Vãn ôm vào trong lòng, thần sắc tức giận chuyển thành
tim đập mạnh và loạn nhịp. Cậu nhìn chằm chằm ánh mắt ôn nhu của Hướng Tiểu Vãn
suy nghĩ xuất thần, nội tâm xuất hiện một loại xúc động chưa bao giờ có.
Nữ nhân này... Lại khiến cho nó cảm thấy ấm áp, rất giống cảm giác mẫu thân
từng cho cậu...
Độc Cô Ly từ sáu tuổi mất đi mẫu thân, đối với một hài tử sáu tuổi mà nói, mẫu
thân chết đi đã tạo thành tổn thương rất lớn trong nội tâm cậu, ngoài mặt mặc
dù cậu nhìn như rất ổn, rất thờ ơ, thật ra thì mỗi đêm, nó cũng rất nhớ mẫu
thân của mình.
Từ sau khi mẫu thân qua đời, cả phủ tướng quân không có ai ôm cậu nữa, cũng
không có ai dùng giọng nói ôn nhu như thế nói chuyện với cậu, người trong phủ
thấy cậu không phải là tránh thì chính là sợ, mà nữ nhân này lại...
Độc Cô Ly nhìn Hướng Tiểu Vãn, ngoài miệng mặc dù không nói, nhưng Hướng Tiểu
Vãn biết, Độc Cô Ly này đã không bài xích nàng giống mới vừa rồi nữa.
Hai thị vệ bên cạnh thấy tình hình như thế, cũng đều không dám tiến lên.
Bốn tiểu quỷ khác nhìn chằm chằm một màn này, trên mặt mọi người cùng xuất hiện
một loại vẻ mặt trầm tư.
Nữ nhân này ôm đại ca, đại ca lại không có phản kháng, còn xuất ra một bộ dạng
giống như rất mê luyến, đại ca không phải là trúng tà chứ?
“Tốt lắm, thời gian không còn sớm, mau tới dùng cơm đi.” Hướng Tiểu Vãn vừa
nói, vừa ôm Độc Cô Ly đi tới bàn cơm.
Mặc dù Độc Cô Ly đã mười tuổi rồi, nhưng bởi vì quá gầy, l