Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326233

Bình chọn: 7.00/10/623 lượt.

thiếu mấy chục đồng nữa mới đủ trả tiền xe.

Tài xế taxi thấy cô rề rề rà rà thì hơi bực mình. “Cô à, cô nhanh lên một chút được không?”

La Phi hít sâu một hơi, đưa tất cả tiền qua, nói lí nhí: “Bác tài à, tôi chỉ còn bao nhiêu đây thôi, anh xem có thể lấy thế thôi được không?”

Tài xế taxi cầm lấy tiền trong tay cô, đếm đếm, giọng có vẻ không hài lòng. “Còn thiếu bốn chục đồng nữa lận, cô muốn ăn quỵt sao chứ?”

Vốn tâm trạng của La Phi đã rất tồi tệ rồi, nghe thấy những lời này thì nhảy xuống xe luôn. “Tôi chỉ còn có bao nhiêu đó, anh không lấy thì thôi!”

Tài xế taxi cũng không phải tay vừa, anh ta tức tối mở cửa xe ra, vòng qua trước mặt cô. “Con khốn, dám ăn quỵt tiền xe của ông mày sao, xem ông dạy dỗ mày thế nào.”

Nói xong, anh ta giơ tay lên định tát cô. Không ngờ tay còn chưa tới nơi thì đã bị một bàn tay khác giữ chặt lại.

Trịnh Thiên Dã cao to lực lưỡng, hung dữ nhìn gã tài xế taxi thấp hơn mình nửa cái đầu, vung tay anh ta ra. “Chẳng phải có mấy chục đồng sao, có cần phải ra tay với một cô gái không?”

Nói xong, anh lấy từ trong ví ra một tờ tiền màu đỏ, ném cho tài xế, dữ dằn nói: “Còn không mau cút đi!”

Tài xế taxi thấy người trước mặt cao to trẻ tuổi, quần áo đắt tiền, chắc là không phải người tầm thường nên đành phải hừ một tiếng rồi cầm tiền, lái xe đi mất.

Trịnh Thiên Dã là một trong những người La Phi không muốn gặp nhất hiện nay nên cô không thèm nhìn anh một cái mà đi thẳng về phía nhà mình.

Trịnh Thiên Dã ở phía sau thấy thế thì tức đến nghiến răng. Anh đuổi theo, kéo tay cô lại. “Em đi đâu vậy? Tại sao lại không mở điện thoại? Sao không trả lời tin nhắn của tôi?”

La Phi giãy một lát nhưng không có hiệu quả nên đành phải quay đầu lại, nhìn anh đầy căm hận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tại sao tôi phải trả lời tin nhắn của anh? Tội phạm cưỡng bức?”

Trịnh Thiên Dã thấy bộ dạng căm hận tới mức ước gì có thể ăn thịt anh của La Phi thì không khỏi chột dạ, nhưng nghĩ lại thì mình có sai gì đâu chứ. Thế là anh kéo lấy tay cô, hung hăng nói: “Em đủ rồi nha! Đừng có mở miệng ra là tội phạm cưỡng bức này nọ! Tôi chỉ thỏa mãn tâm nguyện của em thôi. Hơn nữa chúng ta đã thế này rồi, em đã là người của tôi, đừng thấy tôi nhún nhường thì làm tới!”

La Phi thiếu chút nữa là tức hộc máu mà chết! Nhưng bởi vì tay bị anh nắm lấy nên đành phải không giữ hình tượng mà nhổ vào mặt anh. “Mẹ nó, đầu óc anh có vấn đề hả? Có phải toàn bộ phụ nữ trên đời này đều muốn bò lên giường của anh mới là bình thường phải không? Bà nó, anh không đi soi gương lại mà xem, chẳng phải cũng chỉ có một cái ấy thôi sao, ai thèm anh chứ!”

Trước nay La Phi chưa từng nói thô tục như vậy, nhưng bị người ta cưỡng bức, bạn trai phản bội, thế giới của cô đã hoàn toàn sụp đổ rồi thì phải giữ hình tượng gì nữa chứ? Huống chi là trước mặt tên tội phạm cưỡng bức này!

Nhân lúc Trịnh Thiên Dã thả tay để lau mặt, La Phi đá cho anh một cái thật đau rồi nhanh chóng xoay người chạy vội về phía nhà mình.

Trịnh Thiên Dã lau mặt xong, nghiên răng nghiến lợi lầm bầm một mình. “Đúng thật là, con gái mà sao thô lỗ thế không biết? Chẳng phải thường ngày vẫn tốt lắm sao?”

Anh vừa nói vừa đuổi theo cô.

La Phi nghe tiếng bước chân sau lưng mà cứ như là nghe thấy ma âm nhập não, vội vàng tăng tốc độ.

Nhưng vì sức lực nam nữ khác nhau nên Trịnh Thiên Dã không cần tốn nhiều sức mà vẫn có thể đuổi kịp cô trước khi cô vào nhà đóng cửa lại, anh ỷ vào sức mình mạnh hơn nên lách mình chen vào được.

La Phi muốn phát điên lên được, hét vào mặt anh: “Rốt cuộc thì anh muốn làm gì?”

Trịnh Thiên Dã xoa lỗ tai mình, nhìn ngó xung quanh một lát: “Chắc nơi này cách âm không tốt lắm đâu nhỉ?”

Ý bảo cô nhỏ tiếng một chút.

La Phi cười mấy tiếng, chán chường ngồi xuống sô pha, sức lực trên người giống như là bị rút hết, uể oải hỏi. “Rốt cuộc thì anh muốn gì đây?”

“Tôi… tôi…” Trịnh Thiên Dã lên tiếng, rồi lại phát hiện bản thân anh cũng không biết mình đuổi theo cô để làm gì.

La Phi cười lạnh với anh. “Lẽ nào lại muốn cưỡng bức tôi thêm lần nữa sao?”

Trịnh Thiên Dã nghe thế thì mặt lập tức biến sắc, sau đó không cam tâm tình nguyên nói: “Nếu em không thích thì sau này tôi sẽ không làm thế nữa là được.”

La Phi cười xùy một tiếng. Có lẽ trên thế giới này chỉ có anh là cưỡng bức con người ta xong mà vẫn cảm thấy chuyện đó là đương nhiên. Thấy anh vẫn còn đứng đấy, cô cố nén nỗi kích động muốn chạy vào bếp lấy dao giết anh, nhẫn nhịn nói thật nhỏ nhẹ. “Nếu bây giờ anh không muốn cưỡng bức tôi thêm lần nữa thì phiền anh ra khỏi nhà tôi, tôi muốn đi ngủ.”

Trịnh Thiên Dã nhìn đồng hồ đeo tay, cũng không còn sớm nữa. Thấy La Phi không có vẻ gì là mềm lòng thì anh cũng không biết nói gì thêm, bèn quay người rời khỏi đó.

Lúc vừa ra tới cửa, dường như anh bỗng nhớ ra điều gì đó bên quay trở lại, ném một hộp thuốc đến bên cạnh La Phi. “Hôm qua tôi thấy chỗ ấy của em sưng lên quá trời nên đã mua cho em một ống thuốc, nghe nói là rất tốt.”

La Phi liếc hộp thuốc trên sô pha, lửa giận lúc nãy lại bốc lên. cô nhặt một cái gối ôm lên ném về phía anh ở ngoài cửa. “Cút!”


XtGem Forum catalog