vào: “Thiên Dã, con bình tĩnh lại đi, con cứ như vậy chỉ càng thêm rối loạn, làm
tim ta cũng ‘thất loạn bát nháo’ theo.”
Trịnh Thiên Dã rốt cục cũng dần bình tĩnh lại.
Chỉ là trong đầu vẫn không ngừng tưởng tượng đến cảnh nhỡ đâu La Phi
gặp phải chuyện gì không may, trong một lúc yên lặng đã bắt đầu rơi nước mắt.
Ông bà La thấy thế liền dứt khoát không nhìn tới anh nữa, ‘mắt không thấy, tâm không phiền’.
Thật ra thì La Phi sinh con rất thuận lợi, chỉ có là quá trình lại hơi dài.
Đến trưa, giọng của cô cũng nhỏ dần, sau đó trong phòng sinh lại truyền đến tiếng khóc trong trẻo của trẻ con.
Trịnh Thiên Dã như viên đạn lao tới cửa.
Y tá từ bên trong mở cửa ra, cười nói: “Chúc mừng! Chúc mừng! Mẹ tròn con vuông!”
Trịnh Thiên Dã vừa nghe, hai chân liền mềm nhũng, ông bà La ở bên cạnh phải đỡ anh đi vào.
La Phi vì mới trải qua một thời gian dài tiêu hao thể lực, sắc mặt cũng yếu ớt đi, nhưng khi nhìn thấy con nhỏ nằm trong ngực mình bản tính
thiên phú của người mẹ trong cô trỗi dậy, cô cảm thấy một điều gì đó
thật thần kỳ, có chút kích động nước mắt lại chảy xuống.
Ông bà La kéo Trịnh Thiên Dã vào, nhìn qua cửa sổ, thấy được cả hai mẹ con đều bình an liền thở phào nhẹ nhỏm.
Lúc này Trịnh Thiên Dã cũng đã khôi phục lại tinh thần, đứng thẳng
người nhìn vào đứa nhỏ đang nhăn nhó mặt mày trên ngực La Phi rồi lại
nhìn thấy trên khuôn mặt nhợt nhạt của La Phi lại dàn dụa nước mắt, bỗng nhiên lại cảm thấy có chút khó chịu với ‘viên thịt nhỏ’ vẫn còn nhắm
mắt này, khi thấy y tá bước vào ôm lấy con đi làm kiểm tra, anh lại thở phào.
Bà La thấy con gái đã không còn gì đáng ngại, lại không thấy Trịnh
Thiên Dã có ý định đi cùng y tá nên chỉ có thể để anh ở lại cùng La Phi
còn hai ông bà thì đi xem cháu gái của mình.
Trịnh Thiên Dã ngồi xổm bên giường, cố sức thở một hơi, nói: “Aiz! Anh sẽ không bao giờ sinh con nữa đâu!”
La Phi thấy sắc mặt anh tái nhợt, mắt đỏ bừng, không khỏi có chút buồn
cười: “Là em sinh con mà, đâu phải là anh sinh con đâu, anh có khoa
trương quá không vậy?”
Trịnh Thiên Dã càng khoa trương thêm: “Em đau, anh còn đau hơn!”
“…Cút”
Bởi vì sinh con thuận lợi, đứa bé cũng khỏe mạnh. La Phi ở lại bệnh viện ba ngày sau đó liền xuất viện.
Tất cả mọi người cùng trở về nhà, sau mấy ngày đắm chìm trong niềm vui sướng mới nhớ tới vẫn còn một chuyện.
Lúc mọi người đều đang ở phòng khách, Trịnh Thiên Dã ôm lấy con trong
ngực, tuyên bố dõng dạc là con gái của mình sẽ gọi là ‘La Tiểu Dã’.
Ông bà La vừa nghe thế, hai người nhìn nhau rồi lại nhìn về phía con rể đang rất yêu thích mà ôm lấy cháu gái của mình. Cuối cùng vẫn là bà La
lên tiếng, hắng giọng một cái, mở miệng: “Thiên Dã…Cái đó, thật ra là
trước đây mẹ chỉ muốn thử con thôi chứ thật sự cũng không phải là muốn
đứa bé phải theo họ La đâu.”
Ông La cũng gật đầu: “Mẹ con, lúc đó bà ấy chỉ là thuận miệng thôi, con cũng đừng cho là thật. Con nói xem gia đình con như vậy sao lại để đứa
nhỏ theo họ mẹ được, còn không lo người khác chê cười sao! Rồi còn cha
của con nữa, con không sợ cha của con, ông ấy sẽ không vui sao.”
Trịnh Thiên Dã căn bản là không có để tâm, vừa đùa giỡn với đứa nhỏ vừa thờ ơ nói: “Vậy gọi là ‘Trịnh Tiểu Phi’ đi.”
Ông bà La đang muốn mọi người đều vui vẻ liền nói: “Được!” thì anh bỗng nhiên lại nhăn mặt cau mày nói: “Không được, ‘Trịnh Tiểu Phi’ nghe
không kêu bằng ‘La Tiểu Dã’, vẫn nên gọi là ‘La Tiểu Dã’ thôi!”
La Phi từ bên trong phòng đi ra, nhìn anh ôm con gái càng ngày càng
lớn, ở trong phòng khách đi qua đi lại, vừa nghe thấy mọi người đang bàn về chuyện đặt tên. Trước đó anh có nói qua cái tên ‘La Tiểu Dã’ này với cô, cô nghĩ là con cái thì hẳn là nên theo họ cha, vì thế khi nghe anh
nói vậy cô cũng không tâm nhiều, chỉ để ở trong lòng, nhưng không ngờ
anh lại làm thật.
Thấy ba mẹ nhìn mình với vẻ bất đắc dĩ , La Phi chỉ còn cách chạy tới
đem con bồng lại trên tay, làm ra vẻ rất nghiêm túc nhìn Trịnh Thiên Dã
nói: “Tên con nhất định là phải theo họ Trịnh, chớ để đến lúc bà nội và
mọi người lại không vui, cho là người nhà em lại ngang ngược, vô lý.”
Trịnh Thiên Dã vẫn cảm thấy là cái tên ‘La Tiểu Dã’ này vẫn là êm tai hơn: “Thật sự là phải đổi sang họ Trịnh sao?”
La Phi gật đầu.
Còn bà La ở bên cạnh, hết đỡ trán rồi lại cảm thán, chính là con gái
nhà mình quả thật là đã gả cho một cậu con rể thiếu đầu óc mà…
*TOÀN VĂN HOÀN*
