Duck hunt
Vong Niên

Vong Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323610

Bình chọn: 10.00/10/361 lượt.

i, vội gọi:“Hiểu Niên! Hiểu Niên!”

“Nguy rồi, không còn kịp rồi!” Sắc mặt người đàn ông biến đổi, nhanh chóng đóng cửa xe lại, cũng rút điện thoại từ túi ra, chĩa về phía Nhậm Hiểu Niên bắt đầu quay.

Dịch Hành Vân hoàn toàn không hiểu hắn đang làm cái gì, nhưng giây tiếp theo, anh cũng khiếp sợ không thể suy nghĩ được nữa. Bởi vì thân thể Nhậm Hiểu Niên trong lòng anh dần nóng lên, tiếp theo, giống như ma pháp, cô bắt đầu nhanh chóng biến hóa!

Vô cùng nhanh chóng......

Giống như hình ảnh quay nhanh trong phim điện ảnh......

Cô ở ngay trước mắt anh......

Lớn lên!

Tóc dài ra, khuôn mặt nhỏ lại, tay chân và lưng cũng dài ra làm rách quần áo trẻ con anh mua cho cô. Bộ ngực cao ngất của cô nổi lên, bàn tay và bàn chân cũng lớn dần......

Anh sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, vô cùng kinh hãi. Ngắn ngủn không đến một phút, Nhậm Hiểu Niên anh biết lại từ một đứa trẻ con biến thành người lớn!

Biến thành một người thành thục, giống như đã từng quen biết......

Một người phụ nữ!

Nếu không phải chính mắt thấy, đánh chết anh cũng sẽ không tin loại chuyện chỉ có trên phim khoa học viễn tưởng, thế nhưng chân lại đang thực sự xảy ra trước mắt anh!

Dịch Hành Vân nghẹn họng nhìn trân trối người phụ nữ trong lòng, trong nháy mắt anh còn hoài nghi cô rốt cuộc có phải Nhậm Hiểu Niên hay không. Bởi vì thật sự là rất hoang đường, rất kỳ lạ, Nhậm Hiểu Niên lại đột nhiên......

Trưởng thành.

Cái gì cũng dài hơn lớn hơn, đầu, tay, chân, còn có...... Bộ ngực!

Ôi trời! Bộ ngực!

Nhìn đến ngực cô, anh mới giật mình nhận ra bây giờ cô đang trần như nhộng, mà người đàn ông thần bí kia vẫn còn quay hình cô.

“Đủ rồi, đừng quay nữa!” Anh hét lớn một tiếng, vội vàng nghiêng người dùng thân thể của mình che khuất những vị trí quan trọng của cô.

“Làm gì đấy hả? Đừng có chắn màn hình của tao, ông chủ đã yêu cầu mỗi lần cô ta biến thân đều phải ghi lại toàn bộ quá trình hình ảnh và số liệu, bây giờ ông ấy đang quan sát qua Internet .” Người đàn ông kia gầm lên.

Mỗi lần?

Anh nghe mà rùng mình, ngạc nhiên hỏi:“Anh nói hàng năm...... Chẳng lẽ, đây không phải lần đầu tiên sao?”

“Đương nhiên, Nhậm Hiểu Niên hàng năm đều biến thành người lớn hai lần.” Người đàn ông kia lạnh lùng đáp.

“Cô bé...... Hàng năm...... Có hai lần biến thành người lớn? Từ bảy tuổi biến thành bộ dáng kỳ lạ như bây giờ sao? Ôi trời...... Sao có thể như vậy? Cô bé mới bảy tuổi ......” Anh ngạc nhiên nói nhỏ.

“Sai rồi, cô ta không phải bảy tuổi, mà là hai mươi sáu tuổi. Bây giờ mới là bộ dáng thật của cô ta.” Người đàn ông kia lại nói.

“Cái gì?” Anh hoảng sợ ngây thời.

“Bảy tuổi là do thí nghiệm sai sót mà tạo thành ‘Hiện tượng Hoàn đồng’.”

Thí nghiệm? Hoàn đồng?

Anh khiếp sợ cúi đầu nhìn Nhậm Hiểu Niên, ngây dại.

Thí nghiệm gì? Nhầm lẫn gì?

Trên người cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao có thể từ hai mươi sáu tuổi biến thành bảy tuổi?

Như vậy, từ lúc anh gặp cô ở trước cửa nhà cô thật ra đã không phải một đứa trẻ con, mà là một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi ẩn dưới thể xác bảy tuổi!

Anh bỗng nghĩ đến cái ví anh nhặt được, tất cả giấy tờ đều chứng minh rõ ràng thân phận và tuổi của Nhậm Hiểu Niên, mà anh lại đi tin lời ba đứa tiểu quỷ, nghĩ rằng đống giấy tờ đó là giả.

Đợi chút, ngoại trừ Nhậm Hiểu Niên, còn có hai đứa trẻ con là Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch!

Chẳng lẽ bọn họ cũng đều là...... người lớn biến thành trẻ con sao?

Nghĩ theo chiều hướng đó thì tất cả những nghi ngờ và cử chỉ kỳ lạ của bọn họ trước kia đều có đáp án.

Khó trách......

Thì ra bọn họ không phải xấc láo, khó trị, cũng không phải vô lễ, tất cả những hành vi của bọn họ là đang kháng nghị anh coi bọn họ như trẻ con.

Nếu lúc ấy biết thân phận của bọn họ thì sẽ không cảm thấy bọn họ kỳ lạ.

Hơn nữa, cũng sẽ không cảm thấy chính mình kỳ lạ.

Hô...... Anh không nhịn được thở phào một hơi.

Thật tốt quá, anh cũng không phải tên biến thái, không phải tên yêu trẻ con ghê tởm, anh bình thường, rất bình thường......

Cúi đầu nhìn khuôn mặt thanh tú thành thục của Nhậm Hiểu Niên, anh bỗng nhiên có cảm giác vui sướng và thở phào như được tuyên án vô tội.

Cảm tạ ông trời, anh yêu cô, là yêu một người phụ nữ, không phải một cô bé.

Lúc này, Nhậm Hiểu Niên đã mất đi ý thức lại đột nhiên khẽ động hàng mi, chậm rãi mở mắt, vừa vặn nhìn thẳng vào ánh mắt chăm chú của anh. Anh nín thở chấn động, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Dịch Hành Vân ba mươi tuổi, lần đầu tiên gặp Nhậm Hiểu Niên hai mươi sáu tuổi.

“Dịch Hành Vân......” Cô gọi anh, mặc dù giọng nói không còn non nớt, nhưng vẫn có âm điệu mềm mại du dương.

“Thật vui được gặp em, Nhậm Hiểu Niên.” Anh nhẹ vuốt ve mặt cô, lồng ngực hơi run rẩy.

Khuôn mặt này quen thuộc lại xa lạ, cằm nhọn hơn một chút, hai gò má cũng nhỏ hơn, nhưng hai mắt vẫn sáng trong như cũ. Cho dù trưởng thành, nét thơ ngây của riêng cô vẫn không giảm.

“Đúng vậy, rốt cục anh cũng thật sự...... gặp em......” Cô thì thầm có hàm ý.

Anh hiểu ý của cô. Cô bây giờ mới là Nhậm Hiểu Niên thực sự, là Nhậm Hiểu Niên trước k