ang, muốn ăn sạch con thỏ nhỏ là cô!
Shit!
Cho tới bây giờ anh cũng không ngờ, một tiểu quỷ bảy tuổi sẽ khiến trật tự cuộc sống của anh đảo lộn.
Chẳng những có nhà không thể về, còn phải trốn ở khách sạn, hai mươi tư giờ đối mặt với cô.
Mệt mỏi quá, so với liên tục công tác một tháng còn mệt hơn. Mới ba ngày, anh đã cảm thấy mình sắp không chịu nổi rồi.
Thật vất vả cho đến chạng vạng, Nhậm Hiểu Niên còn đắm chìm ở trong máy tính, hết sức chuyên tâm, anh cũng đã đến cực hạn.
Phiền lòng vò tóc, anh thở hắt ra, bỗng nhiên đứng lên, quyết định đi ra ngoài một chút.
“Chú muốn đi ra ngoài một chút.”
Không được, anh không thể tiếp tục ở cùng cô, nếu không anh sẽ điên mất.
“Chú muốn đi đâu?” Cô ngạc nhiên nhìn anh.
“Hỏi nhiều như vậy làm gì? Đương nhiên đi làm chuyện của chú.” Anh lạnh lùng đi về phía tủ quần áo.
Cô ngẩn ngơ, không rõ vì sao anh trở nên hung dữ như vậy.
“Chú làm sao vậy?”
“Chú có sao đâu?” Anh nhíu mày hỏi lại.
“Chú...... Tâm trạng không tốt sao?” Cô thử hỏi.
“Không liên quan đến cháu.”
“À......” Cô bị giọng điệu của anh của anh làm tổn thương, ngậm miệng lại.
Anh đưa lưng về phía cô, cởi quần áo ở nhà trên người, lộ ra thân trên gầy gò. Cô không dám nhìn thẳng, lại không nhịn được mê luyến lén liếc qua.
Dáng người Dịch Hành Vân gầy nhưng rắn chắc, người cao chân dài, tỉ lệ tuấn tú tao nhã,cùng với khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai, tạo thành sức hấp dẫn nam tính thành thục.
Tim cô đập rộn ràng, ánh mắt lướt theo đường cong mê người từ vai cho đến cánh tay phải,khi thấy miệng vết thương thì bỗng ngẩn ra.
“Hôm nay chú còn chưa thay thuốc đúng không? Dịch Hành Vân, tôi giúp chú......”
“Không cần, đã đỡ hơn nhiều rồi.” Anh cầm lấy áo sơ mi mặc vào, buồn bực nói. So với nội thương, ngoại thương này không đáng nói.
“Phải bôi thuốc chứ, vết thương do súng dễ nhiễm trùng lắm......” Cô lo lắng nói.
“Chú nói không cần.” Anh xoay người quát khẽ.
Cô hoảng sợ, ngẩn ra nhìn anh.
“Tay chú không sao.” Anh nghiêng đầu sang một bên, không nhìn cô, cài cúc lại.
“Vậy uống thuốc giảm sốt Thần Võ làm rồi hẵng ra ngoài được không?” Cô lo lắng, chủ động lấy ra một viên viên thuốc từ trong túi, lại rót một cốc nước ấm, đi về phía anh, “Thuốc Thần Võ làm rất hiệu nghiệm, anh ta rất lợi hại, chẳng phải tôi cũng từng nói anh ta là thiên tài sao? Sở trường của anh ta là y học, khi chúng tôi ở cùng nhau, có bệnh đều dựa vào thuốc củaThần Võ......”
Thần Võ, Thần Võ, nghe cô không ngừng lải nhải cái tên này làm cho anh càng phiền, vì thế anh không kiên nhẫn vẫy tay, tức giận gầm lên:“Chú đã nói là không cần!”
“A!” Đúng lúc cô đi đến bên cạnh anh, bị cái vung này đánh trúng vào trán, cả người ngã sấp về phía sau, cái chén rơi xuống, mà tay cô ấn thẳng lên đống mảnh vỡ, mảnh thủy tinh nhỏ đâm vào lòng bàn tay cô.
“Á......” Cô đau đến nhíu chặt đôi mày.
Anh quá sợ hãi, vội vàng ngồi xuống nắm tay cô lên, vừa nhìn thấy sắc mặt đã đột biến.
Bàn tay trắng nõn bị mảnh vỡ đâm vào, máu chảy ròng ròng.
Anh nhìn xem mà lòng đau như bị dao cắt, vừa tức lại vừa đau mắng to:“Cháu xem, ai bảo cháu nhiều chuyện? Chú đã nói chú không cần uống thuốc rồi......”
“Tôi......” Cô kinh ngạc nhìn anh, vẻ mặt vô tội.
Có lòng tốt suy nghĩ cho anh, thế nhưng anh lại nói cô nhiều chuyện......
Anh luống cuống tay chân gắp mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay cô, lại vội vàng bôi thuốc cho cô, quấn băng vải, cơn giận dữ vẫn không thể hạ xuống, miệng càng không ngừng trách mắng:“Về sau đừng xen vào chuyện của người lớn, tự chăm sóc mình là được, đừng có gây phiền toái cho chú.”
“Thật xin lỗi, tôi chỉ hy vọng chú nhanh chóng hồi phục, lại khiến cho chú gặp phiền phức, đều là lỗi của tôi......” Cô tủi thân khẽ nói, hốc mắt phiếm hồng.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lã chã muốn khóc, lòng anh căng thẳng, tức giận cũng bay mất, giọng nói bất giác nhẹ nhàng hơn:“Được rồi, là chú không đúng, chú không nên nổi giận với cháu.”
Anh vừa nói như vậy, nước mắt cô lại càng không khống chế được, rơi xuống thành hàng.
“Người ta quan tâm chú, chú lại thật hung dữ......”
“Biết biết, đừng khóc.” Những giọt nước mắt trong suốt chui vào lòng anh, nặng như đá ngàn cân.
“Chẳng biết vì sao hôm nay tâm trạng chú không tốt, lại tức giận với tôi, tôi đâu có trêu chọc chú......” Cô nghẹn ngào lên án.
Có, cháu có, chính là do cháu mới khiến lòng tôi loạn như vậy......
Anh ai thán trong lòng, có khổ mà không nói nên lời, không thể nói ra.
“Được rồi, đừng khóc nữa......” Anh thấy cô khóc trong lòng cũng vô cùng vô cùng buồn bực, không biết phát tiết như thế nào.
“Tôi muốn khóc đấy, sao nào?” Cô âm thầm tức giận.
Anh không biết, anh vừa mới hại cô đau tay cả lòng cũng đau, tên đáng ghét, không biết gì, không biết cô yêu anh, lại không thể nói ra.
Anh không biết, trái tim bảy tuổi vốn không thể chứa được tình cảm hai mươi sáu tuổi, không biết tràn đầy tình yêu bị nhốt trong thân xác bảy tuổi đau khổ bất đắc dĩ đến nhường nào.
Anh không biết, cô muốn hồi phục bộ dáng lúc trước, đứng ở trước mặt anh, lớn tiếng nói cho anh, cô yêu anh.
“Tôi muốn khóc...... Khô