Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vợ Yêu Ngọt Ngào

Vợ Yêu Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323823

Bình chọn: 9.00/10/382 lượt.

nay đúng là một ngày tốt lành.

Vì phải ký một bản hợp đồng quan trọng, Tôn Vô Nộ đã ra nước ngoài một tuần, anh hứa sẽ trở lại trước sinh nhật bà Đỗ.

Bởi vì đau bụng sinh lý, Tịnh Thủy đang nằm trên giường nghỉ ngơi. Sau khi

sinh, cô rất hiếm khi đau đớn thế này, lần này cô lại đau đến mức sắc

mặt trắng bệch, tâm tình rất kém.

Điều này chứng tỏ đứa con

thứ ba bọn họ mong ngóng chưa muốn đến trình diện, bà nội an ủi cô cứ

thuận theo tự nhiên là tốt rồi, trong lòng càng gấp thì càng khó thụ

thai, trong nhà có hai đứa cũng không tính là ít.

Dĩ nhiên,

Tịnh Thủy hiểu được điều này, nhưng mà chăm sóc con nhỏ là chuyện lao

tâm lao lực, nhưng cô hi vọng các con sẽ không chênh lệch quá nhiều năm, một lần sinh cho xong, sau đó nuôi lớn, đồng thời, những đứa nhỏ sẽ

không vì chênh lệch quá nhiều tuổi mà khó chơi chung với nhau.

Xem ra, việc đời không thể theo ý con người, sinh con âu cũng là duyên phận.

Tịnh Thủy đứng dậy, rũ sạch nước, sau khi tắm nước nóng khí sắc cô đã khá

hơn một chút. Vừa mặc xong bộ váy tơ tằm thoải mái, thì Tôn Vô Nộ sải

bước vào, giọng nói hơi khàn khàn:

"Bà nội nói với anh, thân thể em không thoải mái."

Cô quay đầu lại, nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, tóc có chút rối loạn, hơi thở dồn dập.

"Ông xã, chẳng phải đến tối anh mới trở về sao?" Cô nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh, không nhịn được kinh ngạc.

"Anh vừa mới xuống máy bay. Em rất không thoải mái sao?" Trong đôi mắt đen sâu thẳm không che giấu được lo lắng.

Theo kế hoạch, sau khi xuống máy bay, anh sẽ về thẳng công ty xử lý bản hợp

đồng, buổi tối mới về nhà. Anh gọi điện thoại cho bà nội báo bình an thì bà nội lại nói cho anh biết Tịnh Thủy bị đau bụng sinh lý.

"Em không sao, Vô Nộ, anh đừng lo lắng, thuốc giảm đau bắt đầu phát huy tác dụng rồi, cơn đâu đã đỡ hơn nhiều." Giờ khắc này, cô cảm thấy thật hạnh phúc, ông xã vội vã chạy về nhà bởi vì lo lắng cho cô.

"Sắc

mặt em vẫn còn rất kém." Anh có chút khẩn trương, dìu cô đến ghế sô pha

ngồi, bởi vì cô không muốn cứ nằm trên giường mãi."Nằm xuống sẽ thoải

mái hơn một chút."

"Hai đứa đang vẽ tranh, em muốn đi xem."

"Bà nội sẽ trông."

"Hôm nay bà nội đã không ngủ trưa, chắc hẳn rất mệt mỏi, bây giờ em đi trông con, để bà nội nghỉ ngơi." Cô đứng lên, hai đứa nhỏ rất bướng bỉnh, sức sống dư thừa, thường không hay ngủ trưa, người lớn phải thay phiên

trông nom chúng, để tránh xảy ra nguy hiểm.

Tôn Vô Nộ theo cô đến phòng trẻ, đôi song sinh có thể chơi ở chỗ này cả ngày mà không bị

mắng, chúng cũng thích chơi xếp gỗ ở đây, còn có một tủ xếp đồ chơi ngay ngắn đặt ở góc phòng.

Trong phòng, bà Tôn đang vui vẻ cười

ha ha, hai đứa nhỏ đang quỳ trên đất vẽ cụ nội, trông vô cùng đáng yêu,

khiến ai nhìn cũng muốn cười.

"Cái này để cụ giữ lại, rất có

sáng kiến." Bà nội Tôn quay sang nói với Tôn Vô Nộ và Tịnh Thủy, chắt

nội của bà nhất định là Caso và Miro chuyển thế.

(*)Miro: Một đấu sĩ trong truyện tranh Nhất Bản

Tôn Vô Nộ đưa bà

nội về phòng nghỉ ngơi, sau đó định về công ty xử lý nốt công sự, nên

anh vào phòng trẻ nói với Tịnh Thủy một tiếng, nhưng mà, cặp đôi song

sinh mỗi đứa ôm lấy một bắp đùi của anh, không chịu buông.

"Ba, chơi xếp gỗ cùng chúng con. . . . . ."

"Ba, con muốn chơi xe đua điều khiển từ xa. . . . . ."

Tôn Vô Nộ cầu cứu nhìn về phía bà xã, bà xã lại đang cười đến gãy lưng,

chìa tay ý nói không có cách. "Con trai con gái của anh nhiệt tình mời

như thế, anh đành lòng cự tuyệt?"

"Ba, ba, chúng con thật lâu thật lâu chưa gặp ba rồi." Hốc mắt Tôn Đồng Á ửng hồng.

"Ba, ba không chơi cùng bọn con." Tôn Chấn Á cũng chu miệng lên.

Tôn Vô Nộ đau đầu nhức óc. "Ba mới đi công tác một tuần thôi mà, có lâu như vậy không?"

"Thật lâu, thật lâu, thật lâu ——" Hai đứa cùng nhau kêu to.

Đoàn kết là sức mạnh, người cha lạnh lùng cũng phải đầu hàng.

Mắt thấy bà xã khoanh tay đứng nhìn, Tôn Vô Nộ đành gọi điện về công ty,

dặn thư kí lùi hội nghị sang sáng sớm ngày mai. Sau đó, anh cởi tây

trang ra, ném cho bà xã, tháo cà vạt, ném cho bà xã, sấn tay áo sơ mi

lên, rồi ngồi xuống đất, bắt đầu tranh tài xếp gỗ cùng hai đứa.

Tịnh Thủy nhìn mà uất ức, lặng lẽ chụp lại hình ảnh vui vẻ của bọn họ, hợp

thành hồi ức trân quý. Một ngày nào đó, khi đứa nhỏ lớn lên, nếu như

muốn ngỗ nghịch, cô sẽ khiến cho bọn chúng hiểu, ba mẹ thật sự dụng tâm

làm bạn với chúng, nhìn chúng lớn lên, cũng sẽ cùng chúng vượt qua thời

kỳ ngỗ nghịch này.

Cô thật sự rất yêu trẻ con, nên không ngại sinh thêm một đứa.

Đến bữa tối, hai đứa nhỏ vô cùng hưng phấn, mỗi đứa giành một chỗ bên cạnh

ba, đã nhiều ngày không cùng ba ăn cơm, hai đứa không chút khách khí

dùng miệng dính đầy mỡ hôn lên mặt ba.

Tôn Vô Nộ mặc dù rất

uất ức, con trai, con gái không sợ anh làm mặt lạnh, thích thân cận anh, nhưng mà mồm mép lém lỉnh, không phải hôn thì không thể, khiến anh

không khỏi hỗn loạn, anh đi một năm không về nhà sao?

"Bà xã, khi còn sống ở Mĩ, anh không ở nhà, em đã nói những gì với các con vậy?"

"Em nói ba đi làm kiếm tiền, bằng không nhà chúng ta sẽ không có tiền ăn

cơm, trả