á… Đau quá.”
“Được rồi, chúng ta về nhà.”
Mặc dù anh rất giận vì cô đã lén trốn ra ngoài nhưng nhìn cô khổ sở như thế thì anh không nhẫn tâm mắng cô vào lúc này.
“Ngụy Đồng Đồng, tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn đến gần Tâm Huỳnh thì coi chừng tôi đó. Còn cậu nữa, Mộ Long, quản chặt người phụ nữ của mình, nếu không đừng trách tôi vô tình.”
Bất cứ ai dám làm Tâm Huỳnh của anh bị thương thì anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Cho dù người đó có là môn chủ của Long Môn thì anh cũng không nương tay.
Sau khi Mặc Thiếu kỳ rời đi, vẻ mặt của Mộ Long từ từ lạnh dần, anh xoay người về phía Đồng Đồng với vẻ mặt vô tội đang đứng phía sau anh.
“A… Em còn có việc… nên đi trước, anh, anh cũng bận rộn…”
Mặc dù Đồng Đồng không ngẩng đầu lên nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt lạnh như tia Arons của anh. Lần này cô gây họa lớn rồi, bây giờ còn không đi thì còn đợi đến khi nào chứ.
Cô lúng túng lui về phía sau, muốn tìm đường ra ngoài.
“Em cho rằng em có thể đi đâu?” Mộ Long nắm lấy bả vai Đồng Đồng, toàn thân phát ra hơi thở nguy hiểm.
“A…” Đồng Đồng hoảng sợ kêu to.
Tiếng kêu bi thảm vang lên khắp quán bar nhưng lúc này tiếng nhạc ầm ĩ đã vang lên. Mọi người lại bắt đầu vận động toàn thân, ra sức cuồng hoan, không ai chú ý đến tình cảnh đáng thương của Đồng Đồng.
Để tránh ảnh hưởng đến việc làm ăn nên Mộ Long chuyển địa điểm. Anh đi vào căn phòng bên trong. Thứ nhất, vì căn phòng này cách âm tốt nhất. Thứ hai, vì để tránh ánh mắt xem trò vui của mọi người.
Vào lúc này, trừ Mộ Long và Đồng Đồng ra còn có Giang Tình, Cổ Lãng và người phụ nữ của Ngụy Mộng Sinh.
“Bây giờ, có thể giải thích cho anh biết tại sao em lại xuất hiện ở đây, còn nữa… quần áo trên người em lấy ở đâu ra.”
Mộ Long mặt lạnh nhìn Đồng Đồng, quần áo trên người cô ấy làm anh kinh ngạc nhưng vẻ đẹp của cô không thể để người đàn ông khác thưởng thức. Anh không cho phép điều đó.
“Em, em… em chỉ muốn biết là anh đang bận cái gì, vì gần dây hành động của anh rất kỳ quái, hơn nữa… chính anh nói là em có thể đi theo anh, nhưng mà mấy hôm nay anh không có dẫn em theo… cho nên em, em liền…”
Đồng Đồng không có dũng khí ngẩng đầu nhìn Mộ Long, cô cảm thấy Mộ Long rất bất mãn với cô nhưng cô vô tội mà…
“Anh làm chuyện gì cũng phải xin phép em sao?” Mộ Long cười lạnh, ánh mắt tinh nhue65t chăm chú quan sát gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô.
“Không, không phải! Em chỉ là…”
Phải nói cho A Long biết chuyện mình yêu anh ấy sao? Nhưng mà… lỡ như anh ấy từ chối, vậy phải làm thế nào?
Nhìn bộ dạng do dự của cô, Mộ Long cảm thấy bất đắc dĩ.
Cô đang do dự sao? Cô đang do dự chuyện gì chứ?
Hay là nói… anh hiểu lầm, có lẽ cô không có để ý đến anh như anh nghĩ?
“Anh nói em có thể theo anh nhưng cũng có lúc anh cũng cần không gian tự do chứ?” Mộ Long quyết định phải cho Đồng Đồng một liều thuốc thật nặng.
Cổ Lãng ngồi ở một bên không nghĩ là Mộ Long sẽ nói như vậy.
“… Môn chủ, cậu nói như vậy, có phải có hơi…” Quá mức một chút. Chẳng lẽ cậu ta không phát hiện toàn thân tiểu môn chủ đang run lên và gương mặt cũng rất bi thương sao?
“Không sao, anh không cần nói chuyện giúp em.” Đồng Đồng ngẩng đầu lên, cố gắng che giấu sự bi thương trong mắt, giả bộ như mình không quan tâm đến.
Không ngờ chuyện cô lo lắng đã xảy ra, A Long bắt đầu cảm thấy cô phiền, anh cảm thấy cô là một gánh nặng.
Mộ Long cố ý phớt lờ sự đau khổ của Đồng Đồng, anh xoay người, nói ra lời khiến trái tim cô tan vỡ.
“Mặc dù em là con gái của Đường chủ và là em gái của Mộng Sinh, nhưng mà… anh không cần phải ngày ngày ở bên cạnh chăm sóc em.”
“Anh ghét em ở bên cạnh anh đến vậy sao?” Đồng Đồng nhẹ giọng hỏi, cô chưa bao giờ đau khổ như lúc này.
“Không phải ghét, mà là… Em muốn lấy thân phận gì ở bên cạnh anh? Là cấp dưới, bạn bè hay là người thân?” Mộ Long hồi hộp hỏi ngược lại cô.
Lấy thân phận gì? Đồng Đồng đắm chìm trong đau khổ nên không hề nhìn thấy bộ dạng mong đợi của Mộ Long. Cô bất đắc dĩ lắc đầu, cô không phải là cấp dưới.
Nếu nói là bạn bè thì là bạn bè như thế nào?
Cô cũng cảm thấy, A Long với anh hai mới giống bạn bè.
Người thân? Nhưng cô và anh không hề có quan hệ máu mủ.
Nhưng mà, có một chuyện cô đã biết được đáp án.
Thì ra, trong lúc vô tình, có đã quen với sự tồn tại của A Long, quen với việc anh luôn chú ý tới cô, quen với việc mang đến phiền toái cho anh, quen với việc anh cưng chiều cô…
Tại sao đến bây giờ, cô mới phát hiện ra?
Đột nhiên, cô muốn hỏi anh có nhớ đến lời ước định lúc nhỏ không nhưng anh bây giờ thật xa lạ. Trong ấn tượng của cô, A Long không nói chuyện với cô như vậy. Nụ cười trên mặt anh đi đâu rồi, ánh mắt dịu dàng khi nhìn cô đi đâu rồi còn lời nói của anh thật là tàn nhẫn.
Anh không phải… Không phải A Long của cô…
“Cái gì cũng không phải.”
Đồng Đồng cố nén nỗi chua xót trong lòng, miễn cưỡng mình nở nụ cười, cô không muốn để anh thấy bộ dạng yếu ớt của mình.
“Cái gì?”
Mộ Long không nghĩ tới Đồng Đồng sẽ trả lời như vậy, anh cho là… Cô sẽ nói cô để ý tới anh, nhưng… Tại sao lại không giống với Mộng Sinh nói?
“Giữa em và anh k
