Vợ Yêu Gây Hoạ

Vợ Yêu Gây Hoạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322434

Bình chọn: 8.00/10/243 lượt.

ạnh.

Cô vừa nói xong, mấy người ở đây không khỏi hít một hơi lạnh, có người còn mang theo ánh mắt chán ghét chỉ trích hai người.

Dựa theo lời Đồng Đồng nói thì tất cả mọi người đều cho rằng Mộ Long là bạn trai của Đồng Đồng nhưng lại dây dưa với người phụ nữ khác...

Mặc dù Mộ Long rất đẹp trai nhưng… Bắt cá hai tay, không ai có thể đồng tình được!

Mộ Long nghe lời Đồng Đồng nói thì hàng chân mày hơi nhếch lên như đang suy nghĩ cái gì đó.

Anh đi vào khách sạn với cô gái này khi nào, sao anh không biết?

Cô gái nhỏ này hiểu lầm anh và cô gái khác qua lại với nhau nên tức giận với anh…

Nhưng Đồng Đồng tức giận ngút trời như vậy thì chứng tỏ cô rất quan tâm anh!

Nghĩ đến đây, Mộ Long không khỏi vui mừng.

Giờ phút này, anh lại đột nhiên nghĩ đến tuyệt chiêu Mộng Sinh nói với anh vào ngày hôm đó…

“Đi, đi khách sạn?” Cổ Lãng và cô gái bên cạnh kinh ngạc.

Cái gì.

“Anh đừng có giải thích! Em tận mắt nhìn thấy, anh còn gì để nói chứ?” Đồng Đồng khẳng định. Lúc này cô gái bên cạnh Cổ Lãng mỉm cười đi tới, lôi kéo Đồng Đồng.

“Làm gì?” Đồng Đồng nghi ngờ nhìn cô ấy, không hiểu nụ cười của cô ấy có ý nghĩa gì.

Cô gái nhẹ nhàng nói mấy câu bên tai Đồng Đồng.

“Cái gì?” Đồng Đồng cắn môi, mở to mắt, hoài nghi nhìn Mộ Long.

Sau đó, cô nhíu mày…

“Thật, có thật không?”

Đồng Đồng không thể tin được nhìn cô gái bên cạnh, cô ấy nghiêm túc gật đầu, tỏ thái độ lời mình nói là sự thật.

“Cô là… anh hai…” Đồng Đồng di di ngón út vào trán mình, tiếng nói trong đầu càng lúc càng lớn.

“Tiểu môn chủ, có phải em hiểu lầm môn chủ không?” Cổ Lãng đại khái cũng biết được chuyện gì đang xảy ra nên anh nhanh chóng đứng ra hòa giải.

Thật ra thì, lúc đầu Đồng Đồng theo dõi Mộ Long ở khoảng cách rất xa, cộng thêm con đường trước khách sạn có rất nhiều hẻm nhỏ nên khi hai người rẽ vào một con hẻm, tài xế lại tưởng là họ đi vào khách sạn.

Đồng Đồng đờ đẫn đứng tại chỗ, cô không nghĩ tới, cả chuyện này từ đầu đến cuối chỉ là hiểu lầm.

“Đồng Đồng… Lần này em có tin không?” Mộ Long đứng một bên lên tiếng hỏi, giọng nói có chút nguy hiểm.

Đồng Đồng như bị giật mình ngẩn ra, cô ngẩng đầu lên một cách cứng ngắc, vẻ mặt hoảng sợ, cô biết cô xong rồi!

“Em, em… coi như em hiểu lầm anh thì sao? Ai biết lại trùng hợp như vậy? Hơn nữa... Anh còn ôm cô gái kia, bộ dạng rất hưởng thụ, chuyện này anh giải thích sao đây?”

Giọng nói của Đồng Đồng không gay gắt như trước nhưng nghĩ đến anh và cô gái kia thân mật như vậy thì cô liền thấy không vui.

“Tiểu môn chủ, em hiểu lầm môn chủ rồi, anh thề, từ đầu đến cuối chỉ có cô ta quấn lấy Môn chủ không chịu buông thôi.” Để chứng minh lời nói của mình, Cổ Lãng giơ hai tay lên thề.

“Vậy, vậy sao? Nhưng, nhưng anh ta cũng không có đẩy ra!”

“Bởi vì cô ta là vợ của cục trưởng cục cảnh sát, chúng ta không thể thẳng tay quá.” Cổ Lãng vừa nói chuyện vừa liếc nhìn Giang Tình.

Đồng Đồng đang muốn hỏi thêm thì âm nhạc đột nhiên ngừng lại, không biết đằng trước đã xảy ra chuyện gì mà lại im lặng như tờ.

Cả đám người đều quay về phía cửa ra vào.

Ở đó có một đám người, ai nấy đều mặc đồ đen, vẻ mặt rất nghiêm nghị cứ như là sát thủ.

Sau đó, Mặc Thiếu Kỳ với gương mặt lạnh lẽo bước vào, toàn thân phát ra hơi thở rét lạnh, đôi mắt của anh hừng hực lửa giận, quét qua đám người trong phòng.

“Cậu là…” Mộ Long đi tới trước, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, không hề bị vẻ lạnh lùng kia làm kinh sợ.

Thiếu Kỳ cũng không thèm nhìn Mộ Long, tầm mắt chỉ rơi vào trên người Đồng Đồng.

Ánh mắt sắc bén của anh ta làm Đồng Đồng cảm thấy sợ hãi.

Mộ Long đem Đồng Đồng bảo vệ ở phía sau, anh hỏi: “Có chuyện gì không?”

“Tâm Huỳnh ở đâu?”

“Tâm Huỳnh?”

“Tôi đang hỏi cô gái chết tiệt sau lưng cậu!” Mặc Thiếu Kỳ rống to, ánh mắt sắc bén bắn lên người núp sau lưng Mộ Long.

Khi anh về đến nhà, cứ tưởng rằng sẽ thấy Tâm Huỳnh đang mỉm cười chờ anh ở phòng khách, ai ngờ cô ấy lại chạy tới nhà Đồng Đồng, còn nhắn với người nhà nói tối nay không về.

Anh đang tính gọi điện cho đám người theo bảo vệ Tâm Huỳnh thì họ lại vội vàng gọi điện tới nói, Tâm Huỳnh đi theo Đồng Đồng tới quán bar.

Lòng anh cứ như treo lơ lửng giữa không trung, lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

“Tâm, Tâm huỳnh?” Lần này Đồng Đồng mới nhớ ra là mình còn mang theo Tâm Huỳnh.

Xong rồi, cô quên mất Tâm Huỳnh rồi!

“Đồng Đồng?” Mộ Long quay đầu nhìn gương mặt trắng bệch của Đồng Đồng.

“Tâm Huỳnh… Tâm Huỳnh ở chỗ quầy rượu.” Cô co người lại, ước gì có đường nào cho cô chạy trốn.

Mặc Thiếu Kỳ vừa quay đầu thì đám người trên sàn nhảy liền nhường đường. Anh lập tức thấy có người đang ôm Tâm Huỳnh.

Anh nhìn gương mặt đỏ ửng của cô và người đàn ông đang ôm cô là ai?

Mặc Thiếu Kỳ dữ tợn đấm một cú vào mặt Tiểu Cường, Tiểu Cường liền bay ra ngoài.

“Anh hai… hu hu hu… anh hai…” Tâm Huỳnh không được tỉnh táo, cô bắt đầu nói lung tung.

Mặc Thiếu Kỳ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cô, còn có hai gò má đỏ ửng thì lập tức lửa giận bao vây toàn thân.

Mặc Thiếu Kỳ dùng một tay bế Tâm Huỳnh lên.

“Anh hai… Đầu của Tâm Huỳnh… Đau qu


Snack's 1967