không nói cho anh biết?"
"Hắc, tối hôm qua em mới hiểu rõ mọi chuyện." Alex cười khổ giải
thích: "Mỗi ngày em đi ra ngoài đều gặp chị ấy ở cổng chính, nhưng chị
ấy bình tĩnh ngồi trên bục gạch, đội mũ rơm, vừa ăn táo vừa xem tiểu
thuyết, dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái, làm sao mà em biết được chị ấy đến
đây tìm anh?"
"Khấu, có chuyện gì vậy?" Bạch Vân đến phòng tắm lấy khăn tắm làm váy quấn vào người, vừa ra khỏi cửa đã thấy anh nổi giận nổi giận đùng đùng nắm cổ áo em trai mình, dáng vẻ rất muốn đánh người.
Khấu Thiên Ngang ngẩng đầu áp chế lửa giận, buông lỏng tay, xoay người lại nhìn cô, "Em đến đây mấy ngày rồi?"
"Năm ngày, làm sao vậy?"
Bắp thịt anh căng lên, giống như bị người khách đánh một cú.
"Khấu?" Bạch Vân lo lắng nhìn anh.
"Không có việc gì." Anh nâng mặt cô, hôn lên một cái, dặn dò: "Ngoan
ngoãn ở đây đợi anh, không được đi loạn, tối nay anh sẽ quay lại."
Nói xong, anh xoay người rời đi.
"Khấu, anh đi đâu vậy? Khấu..." Phát hiện anh có điểm không đúng,
Bạch Vân muốn đuổi theo, nhưng khăn tắm bên hông thật sự không chắc
canh, cô căm tức nắm chặt khăn tắm bên hông, quyết định xuống tay với
người khác.
"Sao lại thế này?" Bạch Vân xoay người nhìn Alex.
"Sorry, I..." Alex mới mở miệng liền nói Anh văn.
"Ít ngạt tôi đi! Hawke đã nói với tôi, toàn gia đình các người tất cả đều bị ép học tiếng Trung!" Cô lạnh mặt chất vấn: "Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao anh ấy lại nổi giận như vậy?"
Alex hoảng sợ, không nghĩ tới nhìn cô giống như môt cô gái nhỏ nhu
nhược lại phát hỏa lớn như thế, hình như anh không hề nghĩ ngợi liền trả lời cô: "Anh ấy vừa mới biết được, chị bị chặn ở ngoài cửa."
"Đáng chết!" Khẽ nguyền rủa một tiếng, hiện tại cô đã biết khấu đi
đâu, nhất định anh chạy đi tìm cha anh. 9 Cô nhíu mày, cắn cắn môi, sau
đó ngẩng đầu nhìn Alex, "Cha cậu đang ở đâu?"
"Hiện tại sao?" Alex chợt nhíu mày, khóe miệng tươi cười, "Phòng Thần Quang."
"Phòng Thần Quang?"
"Xuống lầu, quẹo phải đi vòng qua sân, sau đó quẹo trái đi thẳng, là
có thể nhìn thấy nhà lớn và đường dành cho người đi bộ, đi đến cuối vào
một cánh cửa rồi quẹo trái, đi thẳng vòng qua đại sảnh, cánh cửa thứ tám bên phải chính là nó."
"Cám ơn." Bạch Vân nói, rồi nắm chặt khăn tắm bên hông, vội vàng chạy đi.
Đáy mắt Alex hiện lên tia hứng thú, anh nhìn đồng hồ trên tay, xác
định còn chút thời gian nữa hai tiểu quỷ kia mới dậy, thế là liền quyết
định đi đến phòng Thần Quang góp vui, dù sao cái nhà này đã lâu lắm rồi
không có náo nhiệt như vậy.
Xuống lầu cô càng cuốn chặt khăn tắm, sau khi xác định nó không có
tuột xuống, mới cột vạt áo bên hông lại, ăn mặc như vậy không được lịch
sự cho lắm nhưng ít nhất cũng có thể nhìn.
Bước nhanh qua bàn đá trong sân và đường dành cho người đi bộ, khi cô đi qua toà nhà nguy nga màu trằng thì trong lòng hơi khẩn trương, sau
khi vào cửa, cô tìm kiếm một chút, cuối cùng đi đến đại sảnh có thể chứa hơn trăm người.
Bạch Vân thầm nghĩ, nơi này được trang hoàng như một hoàng cung.
Nơi này treo đèn thủy tinh rất lớn, pho tượng tinh xảo, thảm lộng
lẫy, trên trần nhà vẽ hình thiên sứ, cô có ấn tượng nhất là hai cái cầu
thang mỹ lệ màu trắng kia.
Ông trời, đây thật là...
Cô đứng ngây người trước cầu thang khoảng ba giây, sau đó mới phát
hiện Alex đã quên nói cho cô biết nên đi đường nào, cô đi đến cửa lớn,
nơi nào có ít nhất năm đường đi, đương nhiên không bao gồm hai cái cầu
thang kia.
Đứng tại chỗ quay một vòng, đột nhiên có một tiếng vang thật lớn, cô
còn chưa kịp xác định nó từ đâu truyền đến, sau đó lại nghe tiếng của
một người già đang giận dữ mắng chửi.
Rất nhanh Bạch Vân liền phát hiện, mình không cần lo lắng không tìm được họ, chỉ cần đi theo tiếng gầm thét đó là được.
Tuy nhiên cô nghe không hiểu họ đang nói gì, nhưng giọng của Khấu rất tức giận khiến cô lo lắng, từ trước đến giờ anh chưa bao giờ dữ dội như vậy, ít nhất là cô từng thấy qua.
Sau đó, họ cãi vã xen cả tiếng Trung.
Bước chậm đến nơi phát ra âm thanh, cô đẩy cửa đi vào, âm lượng của họ lớn hơn.
Sau khi đi vào, Bạch Vân mới phát hiện phòng Thần Quang là chỗ mà họ
dùng bữa sáng, ngay trước cửa là một cái bàn dài, trong bàn có bốn người đàn ông.
Chủ vị là một ông cụ, Khấu đứng cách ông không xa, hai người đều mặt
đỏ tai hồng, nhưng hai người khác không để tâm đến cuộc cãi vã, chỉ
chuyên tâm ăn bữa sáng của mình, người ngồi sát cửa mặc áo bông trắng,
có một bộ đầu vàng giống Hawke, chỉ là màu tóc của anh ta nhạt hơn mà
thôi, anh ta đưa lưng về phía cô cắm đầu cắm cổ ăn bữa sáng của mình,
lưng nổi lên bắp thịt rất giống Arnold Schwarzenegger, một người đàn ông khác mang giày Tây, tóc đỏ chải ngay ngắn, sống mũi cao thẳng, mắt xám
sắc bén, mặt không có biểu cảm gì đang nâng cốc uống cà phê, cô vừa vào
cửa anh ta liền nhìn thẳng cô.
Anh ta là người duy nhất trong căn phòng này chú ý đến sự tồn tại của cô, hai người bên kia vẫn đang còn gầm thét lẫn nhau.
Điều khiến Bạch Vân kinh ngạc là ông lão kia cực kỳ quen mặt, cô cẩn
thận nhìn kỹ, mới nhận ra đó là cụ già ngoan cố hôm qua, chẳng qua lời