n Na suy nghĩ thay con nhiều như vậy." Mẹ Đoạn cười, Hàn Na khéo
hiểu lòng người cũng là bà thưởng thức nhất. Đoạn Tuấn Hiền nhanh chóng
ăn xong, liền muốn rời khỏi "Công ty còn có việc, con phải đi rồi." Mẹ
Đoạn cùng Hàn Na thấy cái khay Đoạn Tuấn Hiền đã sớm rỗng tuếch, lại
nhìn cái khay mình một chút, mới vừa rồi nói chuyện cũng không có ăn,
nhưng tốc độ dùng cơm vốn là chậm, làm sao Đoạn Tuấn Hiền sẽ ăn nhanh
như vậy?
"Không được, con đã đồng ý ăn cơm cùng mẹ mà." Mẹ Đoạn mất hứng, giờ mà anh đi ngay thì thật rất mất thể diện .
Đoạn Tuấn Hiền biếtý tứ của mẹ mình, bà cũng cảm thấy mất mặt, cảm thấy hành động mình là thiếu lễ độ, nhưng bản thân anh không muốn gặp mặt ăn cơm, để cho anh mất hứng.
"Con đồng ý, nhưng bây giờ con đã ăn no."
Đoạn Tuấn Hiền không tiếp tục giải thích thêm, trực tiếp liền rời đi. Mẹ Đoạn tức gần chết, mà Hàn Na cũng tức giận, chỉ là không có biểu lộ ra ở trước mặt Mẹ Đoạn, tại sao cùng cô ăn một bữa cơm, cũng không tình
nguyện như vậy, mới nói mấy câu Đoạn Tuấn Hiền cũng đã ăn no rời đi.
"Hàn Na thật xin lỗi, ta không biết hôm nay Tuấn Hiền làm sao, có lẽ công ty thật sự có chuyện." Mẹ Đoạn chỉ có thể giúp con giải thích.
Hàn
Na có chút gượng ép mà cười "Không sao đâu..., Tuấn Hiền xuất hiện cũng
đã không tệ, đã coi như là ăn cơm cùng chúng ta." Mẹ Đoạn lại càng ngày
càng không vui, tình huống như thế phải tới lúc nào mới có thể làm cho
bọn họ kết hôn đây? Xem ra nên để cho cha Đoạn nghĩ cách, để cho ông ra
tay tác hợp hai người.
Đoạn Tuấn Hiền từ phòng ăn ra ngoài liền
chạy thẳng tới nhà Ngải Hiểu Giai , anh cảm thấy suy nghĩ của mình càng
ngày càng rõ ràng, anh chỉ muốn Ngải Hiểu Giai, từ vừa mới bắt đầu cũng
như vậy, giữa bọn họ còn chưa kết thúc, anh muốn làm cho Ngải Hiểu Giai
trở lại bên cạnh mình lần nữa.
Đoạn Tuấn Hiền đến nhà trọ Ngải
Hiểu Giai, phát hiện gian phòng của cô vẫn chưa có tắt đèn, Đoạn Tuấn
Hiền liền xuống xe đi tới nhà trọ cô, lần trước lúc anh đưa Ngải Hiểu
Giai trở lại, Đoạn Tuấn Hiền liền phát hiện, một gian không có quản lý
viên trông coi nhà trọ, hoàn cảnh chung quanh còn đặc biệt kém, vậy làm
sao có thể để cho một phụ nữ độc thân ở nơi này? Không có chút an toàn
nào.
Đoạn Tuấn Hiền đi lên lầu, nhấn chuông cửa.
Ngải Hiểu Giai mới vừa tắm xong, bị Đoạn Tuấn Hiền ban bố cấm chỉ làm thêm giờ,
làm cô không thể làm thêm giờ, cho nên cô liền tan tầm về nhà rất sớm,
làm cơm, xem ti vi, sau đó liền đi tắm ngủ, cuộc sống đột nhiên trở nên
vô cùng có quy luật.
Ngải Hiểu Giai bò lên giường xem sách một
chút, đột nhiên nghe thấy có người nhấn chuông cửa bên ngoài, nghĩ thầm
tại sao có thể có người đến tìm cô thời gian này, không phải là chủ cho
thuê nhà chứ? Cô lại không có khất nợ tiền mướn phòng.
Cuối cùng
Ngải Hiểu Giai còn chưa bò dậy đi mở cửa được, người nhấn chuông cửa
cũng muốn đem chuông cửa cô làm cho hư. Cô từ trong mắt mèo nhìn thấy
người tới là Đoạn Tuấn Hiền rất kinh ngạc, thời gian này anh tới làm gì? Ngải Hiểu Giai không do dự bao lâu rồi mở cửa.
"Hi!" Đoạn Tuấn Hiền thấy cô liền cười.
"Làm sao anh biết. . . . . ." Ngải Hiểu Giai có chút kinh ngạc lại có chút luống cuống.
Đoạn Tuấn Hiền cũng không biết tại sao, chính là đột nhiên nghĩ đến cô sau
đó liền tới đây, lần trước không có tiến vào nhà của cô, lần này sẽ phải đường hoàng tiến vào.
Đoạn Tuấn Hiền trực tiếp đi vào, nhìn bốn
phía chung quanh trong phòng cô, bên trong phòng là màu trắng, một phụ
nữ độc thân ở có vẻ cô độc tịch mịch một chút.
"Anh rốt cuộc tới đây có gì?" Ngải Hiểu Giai mất hứng đứng ở cửa hỏi anh.
"Đột nhiên nghĩ tới muốn đến thăm cô một chút." Đoạn Tuấn Hiền quay đầu lại nhìn cô nói thẳng.
Nghĩ đến nhìn cô, đây cũng là tại sao? Ngải Hiểu Giai không hiểu nhìn anh.
Đoạn Tuấn Hiền tự lo đi vào xem nhà trọ cô, phòng trọ đơn giản một phòng ngủ một phòng khách, phòng bếp là kiểu cởi mở, mặt trên còn có nước đọng,
nhất định hôm nay cô nấu cơm tại nhà, anh đã thật lâu chưa từng ăn qua
cơm Ngải Hiểu Giai làm, đi vào trong là thư phòng cùng phòng ngủ, trên
tường là một ít tiểu thuyết cô thích xem, trên bàn sách cũng không có
phát hiện tài liệu, xem ra Ngải Hiểu Giai cũng không có đem công việc
mang về nhà.
Đoạn Tuấn Hiền đặc biệt nhìn phòng tắm, tất cả đồ
dùng rửa mặt đều là của cô, mà trên giường có vẻ có chút xốc xếch, xem
ra cô vừa mới bò từ trên giường dậy, đồ vật cũng biểu hiện Ngải Hiểu
Giai là ở một người, hơn nữa không có thấy sự xuất hiện của đàn ông.
"Anh nhìn đông nhìn tây cái gì?" Ngải Hiểu Giai mất hứng, thế nào Đoạn Tuấn Hiền như là đi tra phạm nhân vậy?
Đoạn Tuấn Hiền đi tới trên ghế sa lon ngồi xuống"Nhìn cuộc sống của cô một
chút." Ngải Hiểu Giai cảm thấy Đoạn Tuấn Hiền quá kỳ quái rồi, tại sao
lại muốn tới nhìn cuộc sống cô?
"Đến nhà trọ tôi ở đi?" Cái phòng này không có chút nào tốt lại rất không an toàn, ngay cả một nhân viên
quản lý cũng không có, hơn nữa phòng ốc còn rất nhỏ, thư phòng cùng
phòng ngủ lại chung nhau, phòng tắm chỉ có thể đứng một người, nhiều
người chen vào thì, mà bồn tắm cũng
