Duck hunt
Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328475

Bình chọn: 7.00/10/847 lượt.

có hơi sững sốt một chút, nhưng nghe thoáng qua cũng hiểu được hàm ý trong lời nói của cô.

"Bữa ăn tối đã chuẩn bị sẵn sàng! Lam đương gia phải biết, lần trước bị thương, người đã không tịnh dưỡng thật tốt rồi! Nếu như lần này lại không cẩn thận, chẳng lẽ người không muốn cái eo của mình nữa sao?”

Âu Liêm giải thích cặn kẽ đến độ một giọt nước cũng không rò rỉ ra ngoài, lại làm cho Lam Duê cực kỳ chán nản. Ngay khoảnh khắc khi cô vừa rũ đầu xuống, liền bỏ lỡ mất cơ hội nhìn thấy Âu Liêm và người đàn ông của mình trao đổi ánh mắt với nhau.

"Đi thôi!" Giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, sau đó Lăng Ngạo đẩy cô về phía bàn ăn.

Thời điểm lướt qua bên người Hải Linh, Lam Duê chợt mỉm cười quay đầu lại, con ngươi đen nhánh mang theo ý tốt: “Hải Linh tiểu thư cũng qua dùng cơm luôn chứ? Cùng nhau, như thế nào?”

Hải Linh theo bản năng nhìn về phía Lăng Ngạo, nhưng mà từ đầu đến cuối anh cũng không nói tiếng nào, cũng chẳng buồn quay đầu lại.

Đáy mắt lóe lên một tia khó dò, nhẹ nhàng gật đầu, cười cười: “Lời này vốn dĩ là do tôi nói, hiện tại lại để Lam đương gia mở miệng, thật sự rất thất lễ!”

Lam Duê quay đầu, tay trái xoa xoa chiếc nhẫn bạc trên ngón út bàn tay phải, đáy mắt thoáng qua một tia châm chọc!

Đây là muốn tuyên thệ chủ quyền trước mặt cô ư? Thật là một người phụ nữ có can đảm!

Cũng vào lúc này, người được cử đi xử lý chuyện trước đó cho Lam Duê, Vân Trạch, cũng vừa vặn trở lại.

Khi anh nhìn thấy Hải Linh, ngoại trừ nụ cười phớt nhẹ bên ngoài, còn lại chẳng có tí gì gọi là giật mình ngạc nhiên.

Riêng thái độ của Lăng Ngạo đối với cái người đã đi rồi còn trở lại này, rõ ràng rất không vui. Gương mặt tuấn mỹ vốn chẳng có biểu hiện gì, lúc này trở nên âm u đáng sợ. Mỉm cười ngồi xuống bàn ăn, Lam Duê nghiêng đầu nhìn sang Vân Trạch đang ngồi bên cạnh. Đối với Hải Linh đột nhiên xuất hiện này, cô cũng không quan tâm gì mấy.

Vân Trạch thấy cô nhìn anh, liền nhỏ giọng tường thuật lại chuyện mình được giao phó bên tai cô, hành động này rơi vào mắt người khác, trông có vẻ cực kỳ thân mật.

Đối với một màn chướng mắt này, đáy mắt Lăng Ngạo đột nhiên tối sầm lại, nhưng cuối cũng vẫn không nói gì.

"Lam tiểu thư cùng Vân tiên sinh có quan hệ thật tốt nhỉ! Hơn nữa đứng chung một chỗ cũng rất xứng đôi!"

Ngồi ở phía đối diện Lam Duê, cũng vừa vặn ở bên tay phải Lăng Ngạo, Hải Linh tươi cười nhìn bọn họ. Gương mặt giương lên nụ cười thân thiện ôn hòa, tựa như hiểu rất rõ về mối quan hệ của hai người kia.

Mà lúc này Vân Trạch đã báo cáo xong, đôi chân mày thanh tú của Lam Duê khẽ nhíu lại nhìn anh, sau đó nhếch môi cười nhạt, quay đầu lại, cười như không cười liếc nhìn gương mặt lạnh nhạt của Lăng Ngạo đang dùng cơm, từ tốn cầm dao nĩa lên, cắt lấy miếng thịt bò bít tết nằm trong cái đĩa trước mặt mình:

"Hải Linh hình như rất quan tâm đến tôi? Vân Trạch là bạn tốt, cũng là hộ pháp của tôi, quan hệ như vậy tất nhiên là tốt rồi!”

Dừng một chút, nuốt xuống thức ăn trong miệng, ngước mắt nhìn cô, nói: "Nói như vậy, thật ra thì quan hệ giữa Hải Linh và Lăng Ngạo so với chúng tôi có vẻ tốt hơn nhiều, hình như hai người là thanh mai trúc mã thì phải! Lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình anh em đương nhiên là không thiếu được!”

Câu nói này khiến đáy mắt của Hải Linh không che giấu được sự hài lòng, nhưng ngay sau đó, nó lại làm cho gương mặt cô ta thoáng qua một tia âm thầm oán hận!

"Lam tiểu thư nói đùa, quả thật bác gái xem tôi như con gái của người, nhưng mà anh Ngạo chưa từng xem tôi là em gái của anh ấy!”

"Hả? Vậy là Lăng Ngạo không đúng rồi, em gái xinh đẹp dịu dàng thế này, làm sao anh lại có thể khiến cho cô ấy đau lòng kia chứ? Không biết trân trọng cô ấy, hành động này thật sự là thiếu phong độ mà!” Ra vẻ làm như thật chau mày lại, dường như trong ánh mắt của Lam Duê đang cuộn trào cơn phẫn nộ, nhìn chằm chằm Lăng Ngạo đang lặng lẽ dùng cơm ở một bên.

Dừng lại động tác trong tay, chậm rãi thả dao nĩa xuống, bưng lên ly rượu đỏ ở môt bên, ánh mắt lạnh lùng như Ưng quét sang Hải Linh một cái.

Tuy rằng ánh mắt vô cảm kia chỉ nhẹ nhàng phớt qua cô, nhưng Hải Linh đã cảm thấy toàn thân run rẩy.

Cũng may là Lăng Ngạo không đặt tầm mắt của mình lên người cô quá lâu, sau đó anh liền ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu đỏ. Chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt Lam Duê đang cười nhạt, nhân lúc cô không kịp phản ứng, nâng gương mặt cô lên, in đôi môi nóng rực của mình xuống.

Đầu lưỡi mạnh mẽ cạy mở răng môi đang khép chặt của cô ra, đẩy dòng rượu đỏ ở trong miệng mình vào. (QA: mình nói này nghe, hai a c này thiết lập lun cái nụ hôn uống rượu rồi
Âm thanh phía bên dưới, làm sao lại không thu hút sự chú ý của người trên lầu!

Lam Duê nằm sấp trên giường, híp mắt, vẻ mặt đầy hưởng thụ, vết thương ngang hông cùng với vết thương trên bắp chân phải đập thẳng vào mắt người xem!

"Lăng Ngạo, em còn chưa kết hôn với anh, đã có người đi tuyên thệ chủ quyền với em rồi! Điều này làm cho em rất không vui!" "Lăng Ngạo, em còn chưa kết hôn với anh, đã có người đi tuyên thệ chủ quyền với em rồi! Điều này th