con dâu này thực ra chỉ là hữu danh vô thực, không biết có cho anh ta, hoặc là tôi một cái tát không.
Tôi nhìn đồng hồ, đã mười giờ ba mươi rồi, bây giờ cũng chẳng kịp ra sân bay, trừ phi tôi là siêu nhân hoặc Doraemon, đáng tiếc tôi chẳng phải hai loại này. Tôi tìm số của Giang Ly, muốn gọi cho anh ta, e không tiện lắm. Gọi điện thoại nói cái gì, nói thật là tôi ngủ nướng? Vậy nếu như anh ta rất nghe lời, nói lại y hệt cho mẹ anh ta thì cô con dâu này còn chưa gặp mặt đã khiến mẹ chồng ghét, không tốt chút nào. Tôi không quan tâm Giang Ly có ghét tôi không, nhưng tôi biết, nếu mẹ anh ta ghét tôi thì ngày tháng tới của tôi xem ra chẳng dễ sống rồi.
Thế là tôi do dự, xấu hổ, sợ hãi gửi tin nhắn cho anh ta: “Anh hãy nói với mẹ anh, tôi cứ đòi đi, anh sống chết không cho tôi đi.”
Một lát sau, Giang Ly trả lời: “Cô thật tốt.”
Tôi muốn trả lời anh ta: “Quá khen, quá khen” hoặc “Thường thôi, thường thôi” nhưng lại cân nhắc, như thế thực sự rất mất tự nhiên, nên không để ý đến anh ta nữa.
Tôi vứt điện thoại lên sofa, lấy chìa khóa, đi tìm Hạp Tử. Hạp Tử rất hay lo xa, luôn sợ mình đột nhiên mắc bệnh cấp tính gì đó, mà cô ấy lại sống một mình, chết trong nhà không có ai biết thì phải làm thế nào. Cho nên cô ấy để một chiếc chìa khóa ở nhà tôi, bảo tôi có việc gì hay không cũng đều phải đi thăm cô ấy, xem cô ấy còn sống hay chết.
Tối qua Hạp Tử thực sự uống nhiều quá (đương nhiên tôi uống cũng rất nhiều, nhưng tôi ngàn chén cũng không say, hi hi ha ha), tôi nghĩ hôm nay cô ấy chắc chắn không đi làm nổi, cho nên tra khóa lẻn vào nhà. Khi tôi đi vào, Hạp Tử đang nằm trên giường rên rỉ: “Tiểu Quan chết tiệt, không đến thăm mình!”
Tôi đi đến, lôi chăn của cô ấy ra, cười nhăn nhở: “Quỷ xứ, chẳng phải mình đến rồi sao?”
Hạp Tử lườm tôi một cái, bực tức nói không ra hơi: “Toàn thân mình khó chịu, cậu phải hầu hạ mình.”
Tôi rót cho cô ấy một cốc nước nóng, lại chạy về nhà, bưng bữa sáng tôi và mẹ tôi đã dùng qua, sau khi hâm nóng, bày ra trước mặt cô ấy. Cô ấy ra hiệu đạt tiêu chuẩn với tôi, sau đó mới ăn một cách thích thú.
Tôi một tay chống cằm, không thể không do dự hỏi: “Hạp Tử, cậu chà đạp công việc của cậu như vậy sẽ không bị đuổi việc chứ?”
Hạp Tử nhìn tôi, thản nhiên nói: “Anh ta dám!”
Sếp bộ phận của Hạp Tử là bạn trai của cô ấy, trừ phi cô ấy đắc tội với sếp của sếp bộ phận, nếu không, khả năng bị đuổi việc cũng là gần với mức số không. Nhưng mà bạn cũng đừng nghĩ nhiều, Hạp Tử thực sự không phải là loại người bị ảnh hưởng bởi quy tắc ngầm, cô ấy câu được người bạn trai kia trước, sau đó anh ta mới làm sếp bộ phận. Đương nhiên Hạp Tử trong công ty không hề kiêu ngạo vì có chỗ dựa, cô ấy hành xử rất khuôn phép, chỉ thỉnh thoảng phạm chút lỗi lầm nhỏ có thể tha thứ.
Tôi lại tìm chuyện để nói: “Vậy khi nào cậu kết hôn?”
Tôi cảm thấy mình thế này là đang giúp Hạp Tử sáng tạo ra cơ hội để khinh bỉ bản thân tôi, quả nhiên Hạp Tử nhìn tôi một cái, khinh thường nói: “Cũng như cậu ư? Bị sốt nên chẳng để ý đến cái gì.”
Tôi cười ngốc nghếch. Tôi nhớ khi học trung học, giáo viên chính trị và giáo viên ngữ văn đều thích nhắc tới câu này: “Nắm bắt cơ hội, nghênh đón thách thức.” Bây giờ thấy có cơ hội, tôi liền nắm lấy, hơn nữa, đến thách thức tôi cũng không cần nghênh đón, đây là kết cục hoàn mỹ biết bao. Đương nhiên sau này tôi phát hiện ra tôi thực sự sai rồi, nói cái gì mà “không cần nghênh đón thách thức”. Giang Ly, con người này, vốn dĩ chính là một thách thức!
Khi Hạp Tử bắt đầu nói chuyện có chút thừa lời, tôi dỗ cho cô ấy bình tâm vui vẻ, đến cơm trưa cũng không ăn đã ngủ rồi. Tối qua, cô ấy uống nhiều quá, hôm nay nên ngủ ngon một chút, tôi cũng không làm phiền, lặng lẽ ra khỏi nhà cô ấy, trở về nhà mình.
Đã gần mười hai giờ, tôi nghĩ mẹ tôi chắc về rồi. Con người tôi đây chẳng có gì xuất sắc, xử nữ già với bộ vi xử lý Pentium 3, còn phải sống dựa vào mẹ. Chủ yếu không phải là tôi lười, mà là cơm tôi làm không vừa mắt mẹ tôi, đương nhiên càng không thể lọt được vào miệng bà ấy. Thực ra, tôi vẫn luôn cảm thấy, cơm tôi làm cũng không khó ăn đến vậy, ít nhất tôi cũng có cảm giác không tồi, nhưng ai bảo mẹ tôi kén ăn chứ.
Mẹ tôi quả nhiên đã về nhà rồi, bà đang ở trong bếp làm cơm, vừa nhìn thấy tôi, câu nói đầu tiên chính là: “Con không ở cùng Giang Ly à?”
Tôi toát mồ hôi: “Làm sao có thể suốt ngày dính lấy nhau, phải duy trì chút cảm giác tươi mới.” Ai muốn ở cùng anh ta chứ!
Mẹ tôi sắc bén bóc mẽ tôi: “Hai đứa các con đã đủ tươi mới lắm rồi, hôm qua vừa mới quen biết nhau cơ mà.”
Tôi vừa giúp mẹ bóc hành vừa nói: “Không sao, dù gì sau khi kết hôn có thể ngày ngày ở cùng nhau.” Sau khi kết hôn cũng không có hơi sức để để ý đến anh ta!… Đây mới là tiếng lòng của tôi.
Mẹ tôi nhận lấy củ hành, mặt đầy vẻ xin lỗi, nói: “Mẹ tưởng con ở cùng cậu ấy, cho nên chỉ làm cơm cho một người.”
Tôi: “…”
Mẹ tôi không thích ăn cơm canh thừa, cũng không thích lãng phí, cho nên khi làm cơm, luôn căn cứ theo số lượng miệng ăn để làm, trừ phi có tình huống đặc biệt, ví dụ số lượng miệng ăn không rõ ràng, đương nhiê