từng có một người, còn có một hôn lễ, không, nên nói là còn suýt chút nữa có một hôn lễ… ý, tóm lại quá trình nửa năm trước khi kết hôn đến trước hôn lễ một đêm, tất cả những việc đó tôi đều đã có kinh nghiệm, chỉ thiếu bước cuối cùng quan trọng nhất. Loại việc này tương đối kịch tính, nhưng đích xác xảy ra rồi, nếu không muốn nói mọi kịch tính đều đến từ cuộc sống…
Lúc này Giang Ly cong khóe môi, nửa cười nửa không, với tình huống này, tôi còn có tâm trạng khen ngợi dáng vẻ anh ta vẫn thật sự rất đẹp.
Giang Ly từ phía sau lưng, đi vòng quanh tôi, cúi đầu giả như nặng tình nhìn tôi, tôi quay đầu, trưng ra cho anh ta nụ cười mỉm vô cùng muốn ăn đánh. Anh ta cúi đầu làm thư thể muốn hôn tôi, sau đó thấp giọng phun ra mấy chữ: “Không ngờ cô cũng có quá khứ không muốn nhớ lại như thế này, ừm?” Tiếng “ừm” cuối cùng kia kéo dài âm điệu, vô cùng khiêu khích khiến cho lửa giận nổi lên trong lòng tôi, tên tiểu tử này đúng là cười trên sự đau khổ của người khác.
Nhưng tôi rất nhanh chóng nắm giữ được thông tin khác trong lời nói của anh ta, cái gì mà cô “cũng” có quá khứ không muốn nhớ lại như thế này? Thế là tôi trấn tĩnh mà thong dong đáp lại anh ta bằng cách mỉm cười nhạt nhẽo, nhẹ nhàng nói: “Giống nhau, giống nhau.” Cũng không biết anh ta từng bị mỹ nam nào ngược đãi, vừa nghĩ đến đây tôi lại không kìm được vui vẻ lên. Toát mồ hôi, hỏng rồi…
Thợ chụp ảnh ở chỗ cách đó không xa nói: “Không tồi, không tồi, chính là tư thế này, nụ cười này, rất tốt, cô dâu sát gần thêm chút nữa…”
Nhìn đi, chúng tôi vẫn luôn làm động tác thân mật nhất, nói lời lẽ đay nghiến nhất, nghĩ lại vẫn thật là châm biếm.
Lúc này chúng tôi đang chụp ảnh cưới, thợ ảnh nói tư thế của chúng tôi rất tốt, rất tiêu chuẩn, nụ cười rất rạng rỡ, rất hạnh phúc, nhất thời tôi liền cảm thấy thợ ảnh này thật giả dối, nụ cười của chúng tôi, đó gọi là trong lòng mỗi người có ý riêng.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi mặc váy cưới, tuy lần này đẹp hơn lần trước, hơn nữa lại là đặc biệt đặt may. Huống hồ, trong tình huống như thế này, cùng loại người này, có thể cười được đã là không tồi rồi. Chỉ là trong lòng tôi đang trào lên một cảm giác mất mát nhàn nhạt kỳ lạ không thể nói ra, tôi nghĩ có lẽ những trình tự hôn nhân này khiến tôi cảm thấy chột dạ, hổ thẹn với lão thái thái hề của nhà chúng tôi.
Động tác chụp ảnh cưới chẳng phải chỉ có mấy loại kia hay sao, có mấy động tác tôi rất quen, điều này cũng luôn khiến tôi hoảng hốt, cảm thấy mình quay lại bốn năm trước, thời đại Quan Tiểu Yến làm bia đỡ đạn. Lúc đó, tôi đắm chìm trong một loại hạnh phúc như thế nào, mà rồi sau này loại hạnh phúc chưa từng đến này đã rời xa tôi.
Tôi và Giang Ly đứng trên bãi cỏ, cách nhau một đoạn. Tôi ôm một bó hoa, chạy về phía Giang Ly, bên tai có gió thoang thoảng thổi lướt qua, ánh mặt trời trên đầu vô cùng rực rỡ. Tôi cảm thấy có chút hoảng hốt, chạy nhanh hơn. Bóng dáng cao cao kia đứng bất động trên bãi cỏ, đối diện với tôi. Tôi đột nhiên quăng bó hoa đi, chạy về phía anh.
Giang Ly dang rộng cánh tay ra ôm tôi, sau đó đứng nguyên tại chỗ xoay tròn. Chân của tôi rời xa mặt đất, dường như bị một xoáy nước cực lớn hút xuống nơi sâu thẳm của biển, cả người đều quay cuồng cùng trời đất.
Mặt Giang Ly từ từ biến mất, được thay bằng một người khác. Lông mày mềm mại, ánh mắt chiều chuộng, anh ta cười tủm tỉm, nhìn tôi, nghiêm túc nói: “Yến Yến, anh yêu em.”
Trong mắt tôi bỗng nhiên có thứ gì nóng nóng chảy ra.
Tình huống này, sao mà quen thuộc như vậy?
Quen thuộc như vậy, như vậy…
Chân của tôi quay trở lại mặt đất, nước mắt trên mặt bị người nào đó lau đi, đầu ngón tay lạnh băng đó khiến tôi tỉnh táo lại. Tôi chớp chớp mắt, người trước mặt biến lại thành Giang Ly.
Anh ta ôm lấy tôi, khẽ than bên tai tôi: “Người sống trong quá khứ luôn dễ thẫn thờ.”
Tôi nhắm mắt, nước mắt chảy ra: “Chẳng ai muốn sống trong quá khứ cả”
Thợ ảnh quay lại toàn bộ quá trình này, còn chụp thêm rất nhiều tấm ảnh. Anh ta vô cùng hưng phấn nói với chúng tôi, buổi chụp ảnh của chúng tôi hôm nay là một buổi chụp hình thành công nhất của anh ta từ trước đến nay, hóa ra hiệu quả của khóc lại còn tốt hơn cả cười. Trong lòng tôi có cảm giác chúng tôi lại là đôi vợ chồng không thành công nhất từ trước đến nay.
Mẹ tôi giống như con thỏ, bật nhảy đến bên cạnh chúng tôi (tha thứ cho tôi hình dung như vậy, nhưng bà thực sự quá kích động), kéo áo cưới của tôi, nước mắt ròng ròng nói: “Con à, hóa ra con di truyền được toàn bộ ưu điểm của mẹ!”
Tôi biết ưu điểm lớn nhất của bà chính là khống chế nước mắt một cách dễ dàng, muốn trêu đùa mấy câu, nhưng trong lòng buồn bã, lại chẳng biết phải nói gì mới được.
Bố mẹ của Giang Ly cũng tỏ vẻ “rất hiểu biết tâm tình dạt dào cuồn cuộn của những người trẻ tuổi sắp kết hôn” nhìn chúng tôi, lúc này đối mặt với giáo viên ngữ văn xinh đẹp, đến nụ cười đóng băng tôi cũng không trưng ra nổi.
Có một số thứ, dưới con mắt người bên cạnh, bạn cảm thấy nó là hạnh phúc thì nó chính là hạnh phúc, bạn cảm thấy nó là bi thương thì nó chính là bi thương, ví dụ như nước mắt.