a có chút xấu hổ lui về phía sau , nhàn nhạt nói qua.
Thấy Hạ Toa không muốn nhiều lời, Tang Thuyết cũng không hỏi tới, dù sao một hồi vào trong phòng, có thời gian từ từ hỏi, cô cũng không tin mình hỏi không ra , đề ra nghi vấn loại chuyện như vậy cô vẫn còn có chút tự tin .
" Em đi trước tìm ba, mọi người từ từ ăn, Hạ Toa ngủ sớm một chút ." Tiêu Thần thay quần áo xong vội vã ra cửa, lúc đóng cửa quay đầu lại , cố ý dặn dò Hạ Toa
Lầu ba trong một gian phòng, giờ phút này chính là đang truyền tới từng tiếng gầm gừ, hoàn hảo cái khách sạn này hiệu quả cách âm tốt vô cùng, bằng không hàng xóm cũng không có biện pháp ngủ, Tiêu Thần cúi thấp đầu đứng ở một bên, đứng ở bên cửa sổ khiển trách Tiêu Thần là cha của hắn Tiêu Quỳnh.
" Con giỏi nhỉ , hiện tại gan lớn rồi, ngay cả ba nói con cũng không nghe đúng không ?" Ngày hôm qua đã dặn đi dặn lại bảo hắn sáng sớm đến gặp mình, vốn là muốn giới thiệu cho hắn mấy đối tác làm ăn , không thể nghĩ đến giờ này mới trở về, như thế này là sao?
" Ba , ba cũng biết con không thích dựa dẫm ." Thật ra thì dùng đầu ngón chân hắn cũng có thể đoán được, cha hắn không phải giới thiệu đối tác làm ăn với hắn thì chính là giới thiệu mấy cô con gái hay cháu gái của mấy người đó , vô luận bên nào thì hắn cũng cảm thấy vô cùng nhàm chán.
"Con còn lý luận? Ba đồng ý con và cô bé kia lui tới, không có nghĩa là ba sẽ để cho hai người ở chung một chỗ." Nhìn mặt Tiêu Thần, Tiêu Quỳnh cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu, chỉ là trên mặt vẫn giả bộ có khí thế của một người làm cha.
"Ba, có một số việc con phải nói cho ba biết, con đã để ý người phụ nữ nào thì cho dù ba có phản đối vậy cũng vô dụng, con không dễ dàng buông tha, nếu như có một ngày cô ấy cam tâm tình nguyện ở bên cạnh con , coi như để cho con buông tha toàn thế giới này con cũng không chút do dự." Nhớ tới Hạ Toa, Tiêu Thần trong lòng liền ấm áp, mặc dù bọn họ bây giờ chỉ là quan hệ bạn bè , nhưng là hắn tin tưởng ông trời đền bù cho người cần cù, cũng tin tưởng Hạ Toa không phải người mù, một ngày nào đó sẽ bị hắn cảm động.
"Tiểu tử ngươi, nếu như con thật muốn cùng nó ở chung một chỗ, con nên suy nghĩ một chút như thế nào mới có thể để cho nó có một cuộc sống tốt hơn, con bây giờ kiếm tiền cũng không đủ cho bản thân mình , vậy con cảm thấy con có năng lực để cho nó có một cuộc sống tốt hơn sao?" Tiêu Quỳnh vỗ vỗ bả vai Tiêu Thần nói qua.
"Ba , con hiểu, con sẽ chứng minh cho ba xem, con có thể sống rất tốt, dựa vào năng lực của chính mình." Tiêu Thần suy nghĩ lời nói của cha mình , gật đầu một cái ứng thừa.
"Vậy thì về công ty bắt đầu từ công việc thấp nhất ." Nhìn Tiêu Thần rơi đến cái bẫy của mình , Tiêu Quỳnh không khỏi bật cười, hắn vẫn muốn Tiêu Thần về công ty, thế nhưng tổ tông mỗi lần đều cự tuyệt, hiện tại thì tốt rồi không dễ dàng có cơ hội này, hắn cũng sẽ không bỏ qua .
"Biết, chẳng qua con không muốn ở Tổng Công Ty, con muốn ở lại thành phố S , ở trong công ty mới của chúng ta ." Hắn không phản đối đi công ty, nhưng hắn không thể không thấy Hạ Toa , thời gian này hắn giống như đã thành thói quen, thói quen mỗi ngày đều có thể thấy Hạ Toa, thói quen mỗi ngày nói chuyện với cô.
"Tốt, cố gắng duy trì." Chỉ cần Tiêu Thần đồng ý vào công ty là tốt rồi, về phần cái khác hắn thật cũng không để ý.
"Cha, không có chuyện gì , con đi trước ." Vì phòng ngừa Tiêu Quỳnh tiếp tục , Tiêu Thần vội ngăn lại đề tài, hắn cũng không nguyện ý nghe tiếp , lăn qua lộn lại cứ như vậy mấy câu nói, sớm chán nghe rồi.
Nhìn phong cảnh quen thuộc trước mắt , tâm tình Hạ Toa vốn là đè nén cũng đã khá nhiều, nhìn gương mặt Tiêu Thần bên cạnh hai mắt như con gấu trúc không khỏi hì hì một tiếng bật cười.
"Chuyện gì buồn cười vậy, nói ra cho anh nghe với !" Nhìn khuôn mặt tươi cười của Hạ Toa , Tiêu Thần xoa xoa hai mắt ê ẩm , hỏi thăm. Ngày hôm qua hắn cơ hồ là không ngủ , mới vừa nằm xuống , đồng hồ báo thức liền vang lên.
"Anh thích em thật sao?" Mặc dù trong lòng cô rất rõ ràng, nhưng cô vẫn muốn xác nhận, đêm qua cùng Tang Thuyết hàn huyên , cô cũng suy nghĩ rất nhiều, không thể phủ nhận, trong lòng cô vẫn thích Tần Lạc, nhưng vậy thì có thể làm gì ? Tiêu Thần đối với cô quả thật cũng rất không tệ, chẳng thà tiếp nhận xem một chút, có lẽ cô sẽ từ từ yêu hắn cũng không nhất định.
"Đương nhiên là thật." Nhìn gương mặt phớt tỉnh của Hạ Toa , Tiêu Thần mặc dù không hiểu tại sao Hạ Toa lại hỏi như vậy , nhưng là vẫn không chút do dự gật đầu một cái.
"Tiểu di nói anh là một người đàn ông không tệ, để cho em suy nghĩ thật kỹ , em cảm thấy quả thật có thể suy tính một chút." Hạ Toa hướng Tiêu Thần dí dỏm trừng hai mắt, có chút ngượng ngùng nói .
"Thật sao? Thật sẽ xem xét sao?" Nghe lời này, Tiêu Thần vội dừng xe ở ven đường, xoay người, vẻ mặt thành thật nhìn Hạ Toa xác nhận , hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý , nhưng thật không nghĩ tới Hạ Toa thế nhưng lại chủ động nói đến chuyện này .
"Đương nhiên là thật." Nhìn bộ dạng Tiêu Thần luống cuống , Hạ Toa tới gần phía trước, hôn một cái lên gò má của Tiêu Thần , nhìn dáng vẻ hắn hoa