ng ty nhỏ khoảng mười mấy người.
Vì cô mới tốt nghiệp phổ thông không hề có kinh nghiệm làm việc nên tiền lương cũng không cao. Nhưng ông chủ, bà chủ đối xử với cô cũng không tệ lắm, đồng nghiệp cũng rất quan tâm cô.
Cô thuê một căn nhà cũ kỹ ở một chung cư không có thang máy, chủ nhà ngăn nguyên cả tầng lầu thành mấy phòng nhỏ cho nhiều người thuê. Cô mướn được một căn phòng có được một cái cửa sổ nhỏ, một tháng tiền nhà là 5000 đồng. Đối với cô mà nói thì hơi mắc một chút do đó cô chỉ có thể chi tiêu thật tiết kiệm.
Mặc dù phải liệu cơm gắp mắm, tính toán cẩn thận về phí sinh hoạt hàng ngày nhưng cuộc sống của cô rất vui vẻ, ít ra thì cũng tự do hơn khi còn ở nhà.
Ôn Bối Du vừa nghĩ tới gia đình mình thì không khỏi cảm thấy cô đơn.
Mẹ của cô đã qua đời, lúc cô học năm cuối tiểu học thì ba cô tái giá. Mẹ kế đối xử với cô cũng tạm được nhưng do mẹ kế và ba lại sinh thêm ba đứa con nữa nên cô liền bị xem thường.
Nếu không phải cô còn có “chức năng” chăm sóc các em và chăm lo việc nhà thì không chừng cô đã không còn tồn tại trong mắt họ.
Ngay cả ba cũng chịu sự ảnh hưởng của mẹ kế, ông càng lúc càng rời xa cô.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông mẹ kế nói sẽ không cho cô đi học nữa, thậm chí còn muốn cô ra ngoài tự lập. Vì các con của bà đều đã lớn rồi, tụi nó đều muốn có một căn phòng riêng.
Vì vậy Ôn Bối Du rời nhà, một thân một mình lên Đài Bắc, bắt đầu một cuộc sống mới.
Rất may mắn là trời sinh cô có nghị lực phi thường. Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, cô cũng không oán hận bọn họ mà chỉ chú tâm vào cuộc sống mới của mình.
Sau khi tan làm, Ôn Bối Du trở về nhà, cô lấy cái nồi và lò vi ba từ dưới gầm giường lên. Sau đó đến tủ lạnh của chủ nhà lấy thức ăn cô đã mua sẵn từ chủ nhật.
Cô phát hiện, ăn ba bữa cơm do mình tự nấu sẽ tiết kiệm được không ít tiền. Nhưng mà nhà bếp sẽ hoạt động nhiều hơn, cô cười trộm sau lưng cánh cửa tủ lạnh.
Vì vậy cô dằn lòng mua lò vi ba, bếp gas mini, cái nồi và chén bát, tự mình làm bữa ăn.
Cũng nhờ mẹ kế của cô “chỉ giáo” mà tài nấu nướng của cô không chê vào đâu được. Nếu không phải chỉ có một mình cô ăn nên chỉ cần làm đồ ăn đơn giản thì muốn cô làm một bàn tiệc cho mười người ăn cũng không phải là chuyện khó.
Ôn Bối Du đang nấu mì Udon với nghêu hào, còn có một bó cải thìa đang chờ sẵn chỉ cần cho trứng vào nữa là xong.
Cô ngồi ăn trên một chiếc bàn nhỏ và nghĩ thầm: chờ sau này dư dả hơn thì cô sẽ mua cái máy casset hoặc một cái ti vi nhỏ, để qua thời gian nhàm chán này.
Thật ra thì chủ nhà cũng có chuẩn bị một cái ti vi cho khách trọ. Nhưng mà ở đây có hơn mười người, ngồi xem ti vi với người lạ đã rất ngại rồi nói chi là xem được chương trình mình yêu thích.
Trong lúc suy nghĩ thì Ôn Bối Du cũng đã giải quyết xong tô mì, cô cũng cảm thấy no rồi.
Cô quay đầu nhìn vào cái nồi trong lò vi ba, trong đó vẫn còn dư một chút thức ăn, hôm nay cô nấu nhiều quá rồi.
Vì tiết kiệm, Ôn Bối Du muốn bỏ nồi canh vào trong tủ lạnh. Cô lấy ni lon bọc thức ăn lại, bỏ lên ngăn đá để dành cho bữa ăn ngày mai.
Như vậy cô có thể tiết kiệm được một bữa ăn rồi.
Khi cô bước ra khỏi phòng thì dừng chân lại, vì trong phòng khách có người.
Thật ra thì nhà này cũng có phòng khách nhỏ nhưng những người thuê nhà chỉ hoạt động trong phạm vi căn phòng của mình. Có rất ít người dùng phòng khách. Do đó khi cô nhìn thấy một người đàn ông ngồi trong phòng khách ăn mì gói thì rất ngạc nhiên.
Cô đã từng gặp người này, hình như anh ấy mới đến đây thuê nhà, cô cũng gặp qua mấy lần.
Cô có ấn tượng rất sâu sắc với anh, một trong những nguyên nhân là vì anh có một gương mặt rất mê người, hai mắt hào hoa nhỏ dài, da trắng, phong cách quyến rũ, khoảng hai mươi tuổi.
Mỗi lần nhìn thấy anh cô đều không nhịn được mà đỏ mặt. Bởi vì anh rất đẹp trai nên đã làm lòng cô xao động.
Chủ nhật tuần trước, cô ra ngoài mua thức ăn khi trở lại thì đúng lúc gặp anh ngay dưới lầu.
Khi anh thấy cô phải xách đống thức ăn lên đến lầu sáu thì rất tốt bụng xách phụ cho cô. Vì vậy cô cảm thấy anh là một người đàn ông tốt.
Vì nhớ đến chuyện này nên cô nhìn anh ăn mỳ ăn liền rồi lại nhìn nồi canh trong tay mình, cô lấy dũng khí mở miệng.
“Ăn mỳ ăn liền hoài không tốt đâu, không có dinh dưỡng.” Ôn Bối Du đem cái nồi trong tay giơ lên cao: “Đây là nước canh mà em nấu mì Udon với nghêu và hào, nếu anh không chê thì em sẽ hâm nóng lại cho anh ăn.”
Ôn Bối Du tự nói với mình, đây không phải là vì muốn tiếp cận anh mà là vì muốn cảm ơn anh đã giúp cô.
Cô thấy anh không có phản ứng gì thì hỏi một lần nữa: “Anh có muốn ăn không?”
“Có.”
Anh đã đồng ý.
Đối với một người hai mươi ba tuổi mới lấy bằng Thạc Sĩ từ nước ngoài về mà nói thì cuộc sống bây giờ của anh chính là thời kỳ đen tối nhất của cuộc đời.
Nguyên nhân đều xuất phát từ ba của anh. Sau khi mẹ anh qua đời vì bệnh chưa tới nửa năm thì ông ta liền rước người tình ở bên ngoài về nhà.
Anh phản đối nên xảy ra xung đột với ông ta. Người trẻ tuổi thì nóng tính, trong cơn tức giận anh liền bỏ nhà ra đi, nếu ông ta kiên trì cưới ả ta về nhà t