Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325462

Bình chọn: 7.00/10/546 lượt.

ai rối loạn ai. Chàng cho tới bây giờ không phải là người dễ bộc lộ tình cảm ra ngoài, cảm giác được lòng bàn tay chàng hiếm khi lại ấm nóng như thế, cũng hiểu được hôm nay là đặc thù. Ta và chàng, bấp bênh nhiều năm như vậy, ngăn cách bởi nhiều người như vậy, rốt cuộc đã có thể ở cùng nhau.

Tay Lý Thành Khí lướt nhẹ từ bên cổ, rồi trượt vào trong áo, một đường dây dưa triền miên, không cho ta cơ hội lùi bước. Tim ta đập điên cuồng, giống như có gì đó muốn thoát ra, cơ thể bị dày vò nôn nóng, tất cả ý thức còn sót lại đều tan biến.

Nhưng mà, Lý Thành Khí dường như đang chờ đợi ta thích ứng, hoặc là kháng cự. Chỉ là nơi bàn tay tiếp xúc càng không ngừng lưu luyến vuốt ve từng chỗ trên người ta, dịu dàng mà ấm áp. Loại cảm giác rung động chưa trải qua bao giờ làm ta gần như quên cả hô hấp.

Giờ khắc này, e lệ, sợ hãi, còn có run rẩy, khát vọng, đều xa lạ như thế.

Cái ôm mạnh mẽ có lực của chàng, nụ hôn say đắm triền miên, gần như là trân trọng thành kính, trong sự mãnh liệt dây dưa lại có sự tĩnh lặng như dòng nước chảy. Thiên hạ chàng gánh vác, niềm tin chàng giữ gìn, Lý Thành Khí có rất nhiều thứ ta quen thuộc, nhưng mà lúc này chàng lại trở nên xa lạ, khiến cho ta có khát vọng muốn tìm hiểu hết con người chàng.

Chờ đợi quá lâu, chúng ta đã chờ đợi quá lâu.

Cuối cùng, ta ôm lấy bờ lưng lấm tấm mồ hôi của Lý Thành Khí, nghênh đón nụ hôn của chàng. Không hề trốn tránh bất an, mà là dốc hết cả đời quyến luyến. Ta yêu Lý Thành Khí, từ lúc ngây thơ mới biết tình yêu đã yêu chàng, không chứa thêm bất kỳ ai khác.

Khi chàng ôn nhu tiến vào, ta đã rơi lệ đầy mặt, mở mắt ra, một đôi mắt thâm tình đang chuyên chú nhìn ta.

Khoảnh khắc này, ta sẽ ghi nhớ cả đời.

Quyến luyến của chàng, không hề giữ lại, trút hết tại đây, giữa trưa ngày tuyết này.

Trong lúc dây dưa kéo dài, Lý Thành Khí thủy chung gọi tên ta, một lần lại một lần, nói cho ta biết, là chàng.

Tới khi kiệt sức, kích tình lui bước, ta mới cuộn mình trong lòng Lý Thành Khí, dán tai vào ngực chàng, say mê nghe tiếng tim vẫn đập nhanh như cũ kia. Lý Thành Khí như đang ôm một đứa trẻ, không ngừng hôn lên mặt lên mũi, yên lặng và bình thản, ôm chặt ta. Sự ngọt ngào đó, chỉ có ta và chàng chia sẻ, nghĩ như vậy thôi cũng đã là hạnh phúc.

"Tuyết còn rơi sao?" Ta ngửa đầu nhìn Lý Thành Khí, sau đó liền nhìn thấy đáy mắt chàng lại nảy sinh dục vọng.

Đây là chuyện một nữ nhân lấy làm kiêu ngạo nhất ư ? Từng có mấy đêm, Uyển Nhi ở bên gối chia sẻ với ta những bí mật sâu kín nhất, khi đó mặc dù ta đã trải qua, nhưng cho dù thế nào cũng không cảm thụ được nùng tình mật ý trong mắt nàng. Khi đã có thể đi tới ngày hôm nay, ta mới hiểu được, đó là hạnh phúc của một nữ nhân, nam nhân mà ngươi yêu nhất, có thể bộc lộ khát vọng thẳng thắn nhất đối với ngươi.

Ngày ấy thẳng đến lúc hoàng hôn, Lý Thành Khí mới dùng chăn gấm bọc lấy ta, ôm đến bên cửa sổ nhìn tuyết.

Ta nằm trước ngực chàng, mệt đến mức không mở mắt ra được: "Trời tối rồi". Chàng ừ thật nhẹ: "Năm ấy lúc bị thương ở tay cũng là vào một đêm tuyết, tới lúc phát hiện sắc mặt y sư trắng bệch, mới biết là thương thế hung hiểm cỡ nào. Lúc đó ta chỉ nghĩ, nàng đang làm gì? Đọc sách, luyện chữ, hay là đã ngủ."

Tim ta co rút đau đớn, nhưng vẫn đón hùa theo, nhẹ nhàng hỏi: "Chỉ nghĩ những việc đó?"

Lý Thành Khí thâm tình ngắm nhìn ta, sau một hồi, mới nói: "Chỉ có nhiêu đó, lúc ấy ta chỉ muốn biết, Vĩnh An của ta đang làm gì." Trường An năm thứ hai, tháng giêng, võ cử* được tổ chức lần đầu tiên.

*Tương tự như thi Trạng nguyên ngày xưa, nhưng đây là thi về võ

Uyển Nhi mỗi khi bàn về võ cử đều mặt mày hớn hở. Văn cử năm rồi nàng gặp được vài thiếu niên nhanh nhẹn thông minh, tinh thông kim cổ đối đáp trôi chảy, nhưng chỉ khen ngợi một hai câu liền từ bỏ, năm nay có hơi chút bất đồng.

Ta tựa vào ghế dài, cởi giày, toàn bộ thân mình đều cuộn tròn trên ghế. Đúng lúc nghe đến hứng khởi, chợt nghe bên ngoài liên tiếp vang lên tiếng thỉnh an, ngẩng đầu thì thấy Lý Thành Khí đang đi về phía ta. Uyển Nhi ho nhẹ một tiếng, vội từ trên ghế leo xuống thỉnh an: "Quận vương." Chàng mỉm cười gật đầu: "Đa lễ."

Nụ cười của Lý Thành Khí mặc dù nhàn nhạt, nhưng khi nhìn về phía ta lại có vẻ nồng ấm, tựa hồ còn có ý gì khác.

Uyển Nhi bỗng nhiên đứng thẳng người: "Vậy nô tỳ xin cáo lui". Nàng nói xong, hàm ý sâu xa liếc ta một cái. Ta ngay lúc xấu hổ vì để hai người họ chạm mặt, lại bị nàng liếc nhìn, biến thành dở khóc dở cười. Uyển Nhi đi rồi, Lý Thành Khí mới đi đến trước mặt, chạm tay vào hai bàn chân đang để trần của ta: "Mới tháng giêng mà nàng đã để chân trần đi khắp nơi, dễ bị cảm lạnh." Ta bị chàng chạm vào có hơi ngượng ngùng, vội la lên: "Tay chàng mới lạnh."

Lý Thành Khí chỉ cười nhìn ta, không nói chuyện. Hạ Chí tiến vào đưa lò sưởi tay cho chàng, lại thấp giọng hỏi chàng có muốn dùng bữa tối ở đây không. Lý Thành Khí dặn dò hai câu, cũng chỉ là dặn tránh mấy món ta kiêng ăn hay không thích ăn. Đợi Hạ Chí đi xuống, ta mới chậm rì rì nhích tới, tươi cười nhìn chàng nói: "Hạ Chí theo ta lâu như vậy, mấy cái đ


Polly po-cket