Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325491

Bình chọn: 9.00/10/549 lượt.

i như vậy, không muốn tiếp tục chất vấn việc hắn từng nói 'Nghiêm trị không tha'. Giờ phút này, việc ta và hắn làm cũng không có gì khác biệt. Một người là thuận theo ý muốn của Hoàng cô tổ mẫu, một người là từ bỏ cơ hội cứu người.

Đến cuối cùng, chẳng qua là vì tự bảo vệ mình mà thôi.

Qua thật lâu, hắn mới nhẹ giọng nói: "Ta mang nàng đi gặp muội ấy lần cuối." Ta không dám tin quay đầu, lặp lại: "Ngươi dẫn ta đi?" Hắn gật đầu: "Đêm khuya ta vào cung là vì dẫn nàng đi gặp Tiên Huệ."

Một câu này càng khuấy đảo tinh thần vốn hỗn loạn của ta, ta cố áp chế bản thân tỉnh táo lại, muốn suy nghĩ kĩ lưỡng tốt xấu trong đó, nhưng cuối cùng mong muốn được gặp Tiên Huệ vượt lên hết thảy, rốt cuộc gật đầu nói: "Đa tạ ngươi."

Lý Long Cơ tựa hồ đang cười, nụ cười mang theo vài phần khổ sở: "Ta lãnh huyết lãnh tình, vô tâm vô phế, mà còn có thể nhận được một chữ ‘tạ’ của nàng, cuộc đời này xem như không uổng" Ta lặng lẽ nhìn hắn: "Ân tình này, sau này ta sẽ trả." Hắn lại cười, chống tay đứng lên: "Đi thôi."

Sau những lời này, Lý Long Cơ không nói nhiều với ta nữa. Đến lúc lên xe ngựa, mới nói khẽ với người bên ngoài một hai câu, cả một đường đều trầm mặc. Đến cửa sau phủ Tiên Huệ, hắn mới bảo ta lấy mũ trùm đầu che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, ta nghe lời đội mũ vào, lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện hắn vẫn nhìn ta chăm chú như cũ.

"Quên gì à ?" Ta vén mũ trùm đầu nhìn Lý Long Cơ. Hắn lắc đầu: "Nhớ tới lúc còn nhỏ, ở Quốc Tử Giám nàng cũng mặc trang phục như thế. Chớp mắt đã rất nhiều năm." Lòng ta khẽ nhói, kéo mũ xuống hoàn toàn che hai mắt.

Dù có không nỡ, cũng phải đoạn tuyệt, cũng phải tổn thương.

Giữa huynh đệ bọn họ còn có một ngôi vị hoàng đế, nhiêu đó thôi cũng đủ để họ đối đầu nhau trong binh đao khói lửa, ta không muốn trở thành nguyên nhân của một mối hận thù khác.

Từ sau khi Tiên Huệ gả đi, đây là lần đầu tiên ta bước vào phủ trạch của nàng.

Ta không đành lòng ngắm nhìn quang cảnh gấm hoa rực rỡ nước chảy róc rách ở đây, chỉ cúi đầu theo sát sau Lý Long Cơ, theo người dẫn đường cầm đèn lồng phía trước, đi vào một sân viện bị khoá.

Người gác cửa thấy Lý Long Cơ lập tức khom mình hành lễ, thấp giọng gọi quận vương, hắn chỉ ra lệnh mở khoá, nghiêng đầu nói với ta: "Đi nhanh về nhanh, ta chờ nàng bên ngoài." Ta nhìn thần sắc hắn, biết hắn không muốn vào, liền gật đầu bước vào trong.

Trong viện cực kì im lặng, cơ hồ không có tiếng động đi lại.

Ta đứng trước cửa phòng, do dự thật lâu, mới nhẹ đẩy ra. Không có ánh đèn ánh lửa, ánh trăng bàng bạc chiếu rọi một nửa căn phòng, nửa còn lại hoàn toàn tối đen. Ta nhìn thoáng qua đồ vật lộn xộn quăng ngã khắp nơi, cảm thấy sợ hãi, sợ đi vào chỉ còn thấy một thi thể lạnh lẽo, qua thật lâu mới lên tiếng khẽ gọi Tiên Huệ.

"Tỷ tỷ ?" Giọng của Tiên Huệ từ trong phòng truyền ra, ta đáp lại, mới có chút khí lực đi vào. Nàng hình như đứng lên tìm kiếm gì đó, bỗng nhiên dừng lại: "Quên đi, không cho tỷ thấy bộ dáng ta hiện tại, dưới đất rất loạn, tỷ đi chậm một chút." Từng tiếng đều rất rõ ràng, nhưng nghe ra cảm giác mệt mỏi vô lực.

Hai mắt dần thích ứng bóng tối, ta mới nhìn thấy Tiên Huệ nghiêng người dựa vào bên giường, tựa hồ đang mỉm cười. Trong góc tối âm u, ta cảm thấy như nàng đã thật sự đi rồi, phảng phất như đứng bên hoàng tuyền nhìn ta. Tim đập ngày càng chậm, nhưng dưới chân không hề ngừng bước, tới khi đi đến bên người nàng ngồi xuống, cầm tay nàng, mới giật mình thấy trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh.

"Hoàng tổ mẫu đã hạ thánh chỉ như vậy, cũng chỉ có mình tỷ tỷ dám đến gặp ta lần cuối cùng", nàng cũng cầm tay ta, bàn tay lạnh cứng. Cổ họng ta đắng chát, chớp mắt lệ đã trào ra: "Muội gọi ta tỷ tỷ hơn mười năm, ta lại chỉ có thể làm được như thế..." Lời nói nghẹn trong cổ họng, dù có bao nhiêu áy náy cũng đành nuốt trở về.

Cả đời này nàng luôn cười, chỉ hận một mình Hoàng cô tổ mẫu, dù sao vẫn tốt hơn là bị tất cả người thân phản bội.

"Như vậy là đủ rồi, từ lúc hạ chỉ tới nay, cuối cùng cũng có người đến thăm ta", nàng cúi đầu: "Mấy năm qua ta sống rất như ý. Phụ vương mẫu phi trở về Thái Sơ cung, huynh tỷ ruột có thể bầu bạn cùng một chỗ. Tuy rằng ngỗ nghịch bị Hoàng tổ mẫu ép buộc từ bỏ Trương Cửu Linh, nhưng kết quả lại được một mối nhân duyên tốt khác. Năm ấy khi gả đi, ta khóc như muốn mất mạng, phu quân chân tay luống cuống dỗ cả đêm, cho đến hôm nay cũng không rõ vì sao ta lại khóc thảm thiết như vậy, ngẫm lại thật là khờ". Tiên Huệ nhẹ vỗ về cái bụng nhô ra, nhỏ giọng cười: "Tỷ tỷ cho tới bây giờ đều nói đúng, lời cảnh báo trên núi Long Môn năm kia quả thật ứng nghiệm, chỉ tiếc đứa bé này."

Nàng nói đứt quãng, ta nghe từng chữ như giằng xé tâm can.

Qua hồi lâu, ta mới nắm chặt tay nàng, muốn hỏi nàng có tâm nguyện gì. Lời nói đến bên miệng mới phát hiện buồn cười, cuộc đời một nữ nhân quan trọng nhất là phu quân và đứa con, nhưng vì một đạo chỉ đều bị ban chết theo nàng, còn có cái gì? Nàng còn có thể vướng bận cái gì?

Nàng nhắm mắt lại, chậm rãi ôm lấy thắt lưng ta.

Người Tiên Huệ rất gầy, cứ như vậy rúc vào lòng ta. Bắt đầu từ âm th


Duck hunt