Polly po-cket
Ví Dụ Ta Yêu Nhau

Ví Dụ Ta Yêu Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322075

Bình chọn: 8.5.00/10/207 lượt.

Nhưng em sợ ông ấy cứ viết thư hay gọi em tập đọc hoài tụi bạn biết được chúng chọc em chết. Vậy em nhờ ông đóng vai anh em đến nói

ông ấy đừng có viết thư cho em nữa.

- Xong rồi, chiều chủ nhật này tôi sẽ thay em đóng vai người tình đến thăm ông ấy.

- Khỏi đợi đến chiều chủ nhật, chiều mai khoảng 6 giờ ông đợi em ở quán

Lều Gỗ rồi em sẽ chỉ cho ông thấy thầy em vì ông ấy ăn cơm tháng gần đó.

Buổi chiều, mới 5 giờ tôi đã có mặt ở quán Lều Gỗ, một quán nước vĩ

đại nhất ở xứ Phan Rí này. Quán gồm hai phần : một sân rộng đặt bàn ghế

bán nước uống và một căn nhà có những tủ kính (trước bày bán đồ điện sau ế dẹp luôn) bày những quyển sách truyện cho thuê. Tôi vẫn thường đến

đây trước để uống một ly đá chanh cho đã khát vì lỡ uống nước mắm quá

nhiều, sau đó thuê vài quyển truyện chưởng về nhà tối đọc đở buồn. Tôi

thuộc loại khách đặc biệt được chủ quán đeo kính cận trông rất trí thức

thông cảm cho ký sổ vàng cuối tháng trả tiền nên chiều nay dù trong túi

không có đồng nào tôi vẫn mạnh dạn bước vào quán gọi một chai 33, nữa

gói Capstan. Tôi uống bia dở ẹc, chỉ một chai mặt cũng đỏ bừng như gà đá nhưng vì sắp đụng độ với ông giáo nên tôi muốn mặt mình phải sừng sừng

một tí cho ông ấy ớn.

Buổi tối quán thường đông nghẹt khách nhưng

vào giờ này thì vắng như chùa bà đanh. Học sinh còn đi học và những ông

"ba đờ ghe" còn bận bán cá chưa có thì giờ rảnh đến ngồi thưởng thức

nhạc "tiền chiến hậu chiến" do chính tay chủ quán chọn lọc. Tôi chúa

ghét nghe nhạc ở các quán nước, ồn ào điếc tai nên rất thích ngồi ở đây

vào buổi xế chiều để được thiên nhiên ca bản The Sound Of Silence. Trên

chiếc sàn xi măng rộng (trước là sân patin sau ế dẹp luôn) đọng đầy

những vũng nước do ông chủ tưới những chậu kiểng, chưa đến tuổi tam thập nhị lập mà ông ta đã thích cái thú "vạch lá tìm sâu" kể cũng lo hưởng

nhàn hơi sớm.

Nắng càng lúc càng đậm màu trên cây bạc đầu ở cuối

sân, tôi ngồi im chờ đợi buổi chiều len lén vào hồn xem nó ra làm sao

nhưng đợi mãi chẳng thấy buổi chiều đâu cả mà chỉ thấy có cô bé len lén

đi vào sân.

- Ông đợi lâu chưa ?

- Chưa, chỉ mới hơi dài cổ thôi.

- Em hẹn ông sáu giờ mà.

- Quân đội dạy tôi muốn phục kích địch phải đến sớm quan sát địa thế cho chắc ăn.

- Nhưng ngồi chổ này làm sao ông quan sát được ?

Cô bé kéo tôi ngồi ở một chiếc bàn khác gần hàng rào được kết bằng

những ống tre chẻ đôi. Ngồi đây nhìn qua kẻ hở hai thân tre có thể thấy

rõ bên ngoài. Nhìn mãi mỏi cả mắt chẳng thấy ông giáo dạy kèm đâu tôi

nói cô bé quan sát thay tôi, khi nào thấy ông ta đến thì báo động. Tôi

vừa hút xong điếu thuốc, cô bé nói :

- Ông ấy kìa. Tôi ghé mắt nhìn qua khe hở thấy có hai người đang từ xa đi đến, tôi hỏi cô bé.

- Thầy của em là người đeo kính cận, mặt mũi sáng sủa đi bên kia đường phải không ?

- Không phải đâu, đó là học sinh. Thầy của em đang đi gần gốc me kìa.

Tôi chăm chú quan sát gã đàn ông theo lời cô bé chỉ. Y mặc áo thun màu xanh thẫm có in đầu một co dê to tổ bố (dậu hiệu của tuổi Dương Cưu ?) y dê

mà dám nhận mình dê kể cũng khá chì. Quần y may bằng vải bố trắng ống

rộng và chân đi giày mọi màu vàng. Tóc y để dài thòng, phía trước cắt

ngang chân mày và miệng phì phà điếu thuốc ngậm ở khóe môi trái. Người y cao, ốm như con mắm, mặt đen đen giống y chang dân "ba đờ ghe" mới đánh cá ngoài khơi về, vậy mà y lại là giáo sư dạy kèm thì thật là lạ .

Tướng y thật thích hợp để đóng vai "Xì-ke đại huynh" và chắc không tài

tử nào đóng hay hơn y trong vai đó.

Tôi nói với cô bé :

- Em ngồi đây để tôi ra nói chuyện phải trái với ông ấy.

Uống hết ly bia cho hào khí bừng bừng và cầm theo một điếu thuốc tôi

bước ra ngoài quán vừa lúc ông giáo đi đến, chắc y cũng định vào quán

thuê truyện chưởng về đọc. Tôi nói :

- Xin lỗi ông bạn cho châm nhờ điếu thuốc.

Y trao điếu thuốc cho tôi mỗi rồi tôi tại lại y:

- Ông bạn là ông giáo dạy kèm Anh văn ?

Y gật đầu bù xù như tổ quạ.

- Phải. Ông muốn học thêm Anh văn ?

- Tôi học Anh văn làm quái gì! Sở Mỹ đóng cửa hết rồi. Tôi chỉ yêu cầu ông đừng viết thư cho em Phạm Thị Đồng Ý nữa.

- Ông là gì mà cấm tôi viết thư cho em ấy?

- Tôi là anh hai nó.

- Sao trông ông không giống em ấy tí nào hết vậy ?

- Giống hay không kệ tôi. Bộ ông giống tía ông lắm hay sao?

- Ông đừng giận, tôi có lời khen ngợi em ông học rất giỏi và tôi rất mến em ấy.

- Nó học giỏi hay dốt cũng thây kệ nó, tôi không cần ông mến nó. Ở đây

thiếu gì cô giáo xinh đẹp sao ông không mến các cô mà đi mến nữ sinh làm gì cho tai tiếng.

- Tôi không ưa cô giáo, tôi chỉ ưa nữ sinh thì đã sao ?

- Ông không ưa cô giáo thây kệ ông, ông chỉ ưa nữ sinh thây kệ ông nhưng tôi không ưa ông ưa em gái tôi.

- Tại sao ông lại không ưa tôi nhiều quá vậy ?

Thật ra tôi cũng không ghét gì ông giáo này, y xứng đáng là bạn tri

kỷ của tôi vì cả hai cùng chung một sở thích là cô bé nhưng tại y có lợi thế là địa vị cao hơn tôi nên tôi nổi sùng nói:

- Tôi không ưa ông vì ông dạy kèm, chỉ giản dị thế thôi.

- Dạy kèm là một nghề cao quí mà.

- Nghề đó không