ấm và tôi không ngăn được đánh
diêm để châm một điếu thuốc. Tiếng diêm quẹt làm em ngừng hát, nhờ ánh
sáng leo lắt ở đầu que diêm, tôi thấy em quay lại và đôi mắt nhìn thẳng
vào tôi. Tôi vội quăng que diêm đang cháy dở nói xin lỗi đã gây ra tiếng động. Em nói không sao, chính em đã gây ra tiếng động trước ông. Tôi
hỏi em có hát trong buổi trình diễn sáng nay không. Em nói dạ có. Tôi
hỏi thăm người bạn trưởng ban văn nghệ đã đến chưa. Em nói em cũng đang
đợi thầy ấy đến và ông có phải là người mà giáo sư nhờ đến đánh nhạc đệm cho tụi em hát không. Tôi lắc đầu. Tôi không biết đánh đàn, tôi đến
giúp người bạn căng cái màn trên sân khấu và tôi chỉ biết kéo màn. Em
cười nói công việc ấy cũng quan trọng lắm, vì nhờ ông khán giả mới thấy
tụi em. Tôi nói cũng nhờ các em mà tôi mới có việc làm.
Điện trong
rạp được bật sáng cùng lúc một số đông người bước vào. Người bạn đến
chào tôi rồi anh vẫy tôi cùng một số học sinh đi vào hậu trường. Phải
mất nhiều thời giờ chúng tôi mới căng được chiếc màn hơi nhỏ so với
chiều rộng sân khấu. Vì thiếu ròng rọc để kéo dây nên hai em học sinh đã thay tôi nắm hai cánh màn chạy đi chạy lại mỗi khi muốn mở hay khép
màn.
Buổi trình diễn thật vui, những tiếng vỗ tay chen lẫn tiếng la ó đã
không ngớt vang lên sau mỗi màn trình diễn. Suốt buổi, tôi mải nói
chuyện với một người bạn về ban vũ của các học sinh Chàm. Trong bộ quần
áo nhiều màu sắc, các em đã bước đi những bước lạ lùng theo tiếng nhạc
dồn dập, nhưng vẫn ẩn mang những nỗi buồn man mác. Tôi đã quên mất cô bé gặp trong rạp lúc đầu.
Khi buổi trình diễn chấm dứt, tình cờ gặp lại em trên đường về cùng đứng đợi xe lam, tôi ngờ ngợ hỏi:
- Có phải em đã hát bản Phố buồn trong buổi trình diễn ?
Cô bé nhướng mắt nhìn tôi qua khung kính cận để nhận diện rồi trả lời:
- Vâng, ông nghe em hát thế nào ?
Thú thật, lúc em hát tôi mải nói chuyện với người bạn nên đâu có biết gì, nhưng chỉ cần nhìn tướng em, tôi cũng đoán được em là một người hát rất hay.
- Thật tuyệt vời. Tôi ước ao có dịp được nghe em hát lại.
Hẳn nhiên, em chẳng tin lời tôi. Nhưng may nhờ đôi mắt tôi, đôi mắt lờ đờ
như người sắp chết, trông có vẻ rất thành thật nên em bằng lòng hứa sẽ
hát cho tôi nghe khi có dịp.
Tôi không bao giờ tin dịp may có sẵn từ trời cao rơi xuống đầu mình, nên tôi phải tự tạo ra dịp may bằng cách
hỏi thăm người bạn dạy học về tên và địa chỉ của em. Ngay trong buổi
chiều thứ bảy, sau khi đã hút hết nửa bao thuốc để lấy can đảm, tôi đã
mạnh dạn đến gõ cửa nhà em.
Thật may, tôi đã gặp chính em mở cửa. Cô bé tròn xoe mắt ngạc nhiên và niềm nở mời tôi vào nhà.
Em cho biết đây là nhà của nội em, em đến đây trọ học vì nơi gia đình ở,
trường trung học chỉ có các lớp đệ nhất cấp. Em nói vì mới đến đây học
niên khóa đầu nên chưa có bạn bè, đi học về em chỉ biết nằm nhà đọc
sách. Tôi nói:
- Con gái không nên đọc sách nhiều.
Em hỏi:
- Tại sao vậy ?
- Đọc nhiều chỉ tổ cận thị.
Em cười nói:
- Em đã lỡ cận thị rồi, có tăng thêm độ cũng không sao ?
Chuyện trò một lúc lâu, tôi nói:
- Em hát tặng tôi một bài đi.
Cô bé lắc đầu.
- Em chưa là ca sĩ để có thể hát bất cứ lúc nào theo yêu cầu, em chỉ hát được nhờ hứng. Vậy ông chịu khó đợi, đừng trách em.
Tôi chẳng phải là người thích trách cứ kẻ khác, vả lại cần gì nghe em hát,
chỉ cần nhìn em tôi cũng thích thú lắm rồi, chẳng muốn đòi hỏi thêm.
Ở quận lỵ nhỏ bé này, tôi chẳng biết làm gì khi rảnh rỗi nên thường đến
nhà em trò chuyện bâng quơ. Một lần, tình cờ nhìn vào lòng tay em tôi
thấy rõ một hình ngôi sao in đậm nét, tôi chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì,
nhưng cũng đoán mò như thầy bói mù. Số em nếu sống ở thời vua chúa chắc
sẽ có một hoàng tử đến rước về triều đình, nhưng ở thời chiến tranh này
tương lai em sẽ là một bà chuẩn tướng. Vậy từ bây giờ, tôi sẽ gọi em là
"cô bé chuẩn tướng". Em tỏ vẻ không thích tên gọi đó, nhưng khi biết tôi chỉ là một binh nhì, em bắt tôi mỗi lần gặp em phải giơ tay chào theo
kiểu nhà binh cho đến khi em ra lệnh bỏ tay xuống mới thôi. Có lần trễ
hẹn, em đã bắt tôi giơ tay chào suốt buổi chiều mặc cho tôi năn nỉ. Em
nói nếu ông bỏ tay xuống em sẽ nghỉ chơi với ông luôn. Vì em thường làm
những gì em nói nên tôi phải triệt để tuân lệnh, khi em cho phép thôi
chào thì tay tôi đã cứng đơ chẳng thể nào nhúc nhích. Em đã phải ráng
sức kéo nó xuống và tìm dầu cù là xoa bóp một lúc, tay tôi mới có thể cử động bình thường.
Biết mình đã dạy dột trong trò đùa này nên tôi đề nghị với em bỏ trò chơi đó đi, nhưng cô bé nhất định không chịu. Em
nói, chuyện đã rồi, sửa đổi cũng vô ích. Con gái mà hay nhăn mày nhíu
mắt như em thì bướng bỉnh số dách. Tôi tự hứa mỗi lần nói chuyện với em
phải cẩn thận uốn lưỡi một triệu lần trước khi nói.
Vườn nhà em, có một cây táo gai rất lớn, đến mùa những trái táo chín
vàng trông thật đẹp mắt. Không hiểu sao tôi rất thích ăn trái táo phải
gió đó dù chúng luôn luôn có sâu và chẳng béo bổ gì. Mỗi lần thăm em tôi đều nói em đi lấy muối ớt để chấm táo ăn. Nhìn những trái táo chín vàng trên c