The Soda Pop
Vị Đắng... Ngọt Ngào

Vị Đắng... Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323782

Bình chọn: 10.00/10/378 lượt.

n,NI luôn là cái tên đứng đầu.



-Này!Hôm qua,ông chủ đưa mày đi đâu đấy? Tiểu Linh nhí nhảnh hỏi.

-Đi lung tung ấy mà!Có lẽ tớ sẽ không làm công việc này nữa đâu.Tớ sẽ

chuyển ,làm công việc khác.Khi nào tiện ,tớ sẽ nói cho cậu biết.

-Cậu nghỉ việc ở “sweet love”,tớ cũng nghỉ luôn theo cậu.Cậu mà bỏ thì tớ làm ở đó làm gì.

Cũng đúng thôi! Tiểu Linh nên nghỉ việc ở đó.Nhiều khi muốn có được một ngôi nhà như thế.

Sau một đêm nằm trằn trọc suy nghĩ, Linh Linh quyết định sẽ đi làm cho ông lão ấy.Cô phải giúp ba và anh!

Căn biệt thự trắng…3h chiều…

Cầm chìa khóa của nó trên tay,cô bước vào nhà.Vẫn bừa bộn.

Xăn tay áo lên,đầu tiên là phải dọn dẹp nơi này.Thứ gì về với chỗ của

nó.Tầng một không có gì khiến cô mệt.Tầng hai và ba thì cô lại không có

chìa khóa mở nên lại thôi.

Đây là căn nhà kì lạ nhất mà cô từng thấy.

-Cô là người con gái thứ 31 bước vào căn nhà này!Các cô trước sẽ trở lại đây trong nhiều nhất là hai lần nữa.Bọn họ đều do ông già ấy mơn trớn

với những lời lẽ tương tự như cô mà thôi.Xấu có,đẹp có và cô là người tệ nhất.Gạt tàn điếu thuốc trong tay,anh bước lên tầng trên ,khói thuốc mơ màng.

Là sao thế nhỉ?

-Hãy về trước đi trước khi tôi phải đuổi!Giọng nói của Kest vọng lại.

-Xin lỗi nhưng tôi cần tiền,rất cần… Linh Linh lẩm bẩm.

-Tôi về đây!

”Nếu như công việc này như thế này thì quá đơn giản”…

Mọt công việc dễ hơn cô tưởng,chiếc xe ô tô đen óng đã đợi cô ở cửa.Trong xe,ông lão chủ tiệm đang ngồi.

-Nó thế nào?

Linh Linh khẽ thở dài:

-Nhiệm vụ của cháu chỉ là ở trong căn nhà đó một tháng cho đến khi

người yêu của anh ta về thôi ,đúng không ạ?Và cháu sẽ nhận được tiền.Nếu vậy cháu sẽ cố!

-Tốt lắm!Vậy từ ngày mai sẽ có xe đưa đón cháu,khỏi cần qua quán kem của ta nữa.Và đây…Ông lão lôi từ trong túi ra một chiếc điện thoại.-Cháu

cầm lấy,sẽ có lúc cháu sẽ cần đến nó đấy.Hiện tại trong này có số ta,tài xế và Kest .Cháu muốn gọi hay không thì tùy.

Sau khi đưa điện thoại cho Linh Linh ,ông mở cửa bước ra ngoài.Ra hiệu

cho tài xế đưa cô về.Chiếc xe mất hút vào dòng xe cộ tấp nập.

-Cô bé này nhất định sẽ làm được điều mà người khác không làm được!Chỉ sợ rằng…

-Hôm nay,anh sẽ đi làm cả ngày,em ở nhà một mình,lát nhớ mang cơm cho ba nhé!Mon,anh đi đây!

“Lại dọn dẹp,hình như đời mình sinh ra là để làm cái nghề này thì

phải”.Một ngày chủ nhật tồi tệ,đằng nào thì lát nữa cô cũng phải đến căn biệt thự màu trắng đó,Linh Linh cảm giác có gì đó rất tò mò với nơi

đó.Người chủ đó thật đáng sợ!Mà liệu những gì anh ta nói có chính xác

không nhỉ?

…Cửa cổng mở,Cửa trong nhà cũng mở,tất cả mọi cửa đều được mở toang như

cố đón lấy chút nắng sớm mai.Tầng một không có người cũng không bề

bộn,cô đặt nhẹ nhàng bước chân của mình lên tầng hai,nơi hôm qua đã bị

khóa.Mở cánh cửa ,cầu thang được chạm trổ mọt cách cầu kì,khá tinh

xảo.Có vẻ như chủ của nó đã rất kì công khi thực hiện những thứ này.Tầng hai có ba phòng,mỗi phòng được sơn một màu riêng.Cô bước lên tầng trên

cùng. Gió thổi làm tấm rèm cửa bay bay…. Tầng 3,thật kì lạ,chỉ có một phòng duy nhất.Nó được khóa bởi một cánh cửa điện tử.Cần mật mã???

Linh Linh định quay xuống nhưng theo phản xạ của bất cứ một ai nhìn thấy cánh cửa này,cô quay lại nhập ngày tháng năm sinh của mình trong vô

thức.

-“Tách!”

Cánh cửa bật mở trong sự ngỡ ngàng và ngạc nhiên của cô,một căn phòng

thật rộng ,không hề có đồ đạc gì trong.Phòng có 5 cánh cửa sổ,đều đã

mở.Khắp bốn mặt của tường đều có ảnh một người con gái,khóc có,cười

có…Trong đó có một vài bức chụp chung với Kest ,trông Kest lúc ấy rất

vui,anh cười rất tươi.Nhưng cô gái này là ai?Thật sự rất quen…Rất quen…

-Làm sao cô vào được đây,có vẻ cô hơi chuyên nghiệp đấy! Kest đứng giựa

lưng vào tường,hai tay cho vào túi quần,nhìn một cách bâng quơ.

Linh Linh muôn giải thích nhưng cổ họng đã nghẹn ứ lại,không nói được lời nào.

-Cô là người đầu tiên vào được đây!

-Đây là người anh yêu?...Là cô gái đã có đính ước với anh phải không?Một lúc lâu sau,Linh Linh mới có thể thầm thì.

Kest im lặng,mắt anh chăm chăm nhìn vào cô gái trong ảnh đầy xúc động.Lát,anh bước xuống cầu thang bỏ cô lại một mình.

“Quen quá!!!...”

Cả trên trần nhà cũng có một chiếc đồng hồ to có in hình chị kia.Tất

cả,tất cả nơi đây đều dành cho cô gái naỳ cũng như trái tim anh….,mãi

mãi…

“Kest cũng đâu có vô tình như mình tưởng,cũng biết yêu đấy chứ!Cô mỉm cười bước xuống,không quên khóa cửa lại.

-Anh uống café nhé? Linh Linh đưa tách cafê nóng ra trước mặt Kest .Anh

đứng ngoài hồ nước,nhìn trong im lặng.Lặng lẽ đón lấy tách cafê từ tay

cô,anh hỏi:

-Rốt cuộc ông ta đưa cho cô bao nhiêu tiền để làm phiền cuộc sống của tôi?

-Gần như cả mạng sống. Linh Linh nghĩ đến ba và anh trai,nói rồi cô bỏ

vào nhà.Có lẽ nếu không vì họ sẽ chẳng bao giờ cô có mặt tại nơi

này.Nhưng thực sự,căn nhà này cũng không mấy đáng sợ như cô nghĩ,mà bây

giờ,cô thấy tò mò nhiều hơn.

Bũa ăn trưa được soạn ra…Chưa đợi Kest,Linh Linh ngồi vào bàn ăn.

-Tại sao cô lại không về nhà?

-Không có ai ở nhà cả,tôi không muốn ăn cơm một mình!

Kest c