Duck hunt
Vị Đắng... Ngọt Ngào

Vị Đắng... Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324072

Bình chọn: 8.00/10/407 lượt.

n.

Xem ra không

như cô nghĩ,ông ta không tỏ thái độ tức giận và khinh thường cô như hôm

họp kỉ luật mà thay vào đó,ông hỏi nhẹ nhàng:

-Em là gì của Kest? Giọng nói lộ chút gì đó lo sợ.

-Thưa thầy ,chẳng là gì cả! Linh Linh lễ phép.

-Thầy thật sự xin lỗi vì chuyện ngày hôm qua. Hôm qua…hôm qua…thầy…

-Em không nhớ gì cả! Thầy cho em về được chứ?

-Cảm ơn em! Thầy vuốt mấy hạt mồ hôi lấm tấm trên trán, như vừa thoát khỏi ngày tận thế. Ông vội vàng mở cửa cho cô bước ra.



-Cuộc đời đúng

là”lên voi xuống chó”! Không,hình như “xuống chó lên voi” mới hợp với

mình chứ! Linh Linh ngửa mặt lên trời cười vui vẻ-Hôm nay,ra cangtin tớ

mời.

-Đúng là càng ngày càng ra dáng một bà chủ. Tiểu Linh ôm lấy cô và cười rúc rích.

-Cậu tin hay không thì tùy nhưng tớ với Kest chỉ là một con số không to đùng. Linh Linh lấy tay vẽ một số không vào không khí.



-Phải cô gái đó không?

-Ừ! Đúng rồi!

- Là Linh Linh đó!

Một tốp vài ba cô gái trong cangtin vừa thấy Linh Linh bước vào đã thì thầm to nhỏ. Một lúc sau,một cô bước tới.

-Chị có phải là Hoàng Linh Linh không?

Linh Linh gật đầu.Ngay lập tức,cả đám ùa lại.

-Chị ơi! Em ngưỡng mộ chị từ lâu lắm rồi.

-Chị ơi,em có thể làm quen được không?

-Em! Em nữa!!!!

Khó khăn lắm,Tiểu Linh và Linh Linh mới rẽ đám bước ra ngoài cangtin được.

-Phù! Làm người nổi tiếng cũng khổ thật đấy! Cũng trưa rồi,tớ về đây ,cậu có về với tớ

luôn không? Tiểu Linh lên tiếng khi thấy chiếc xe ô tô hàng ngày đưa đón cô đậu trước cổng trường.

-Thôi khỏi,tớ có việc. Cậu về đi!

-Thế thì tớ về

trước nhé! Tiểu Linh vẫy tay tạm biệt cô.Chờ chiếc xe đó đi khuất,cô mới lững thững đi bộ đến nhà Kest. Đi bộ sẽ giúp cô có thời gian nghĩ nhiều chuyện hơn.Căn biệt thự dần hiện ra trước mặt. Nắng chiếu lên cái màu

sắc sang trọng, đẹp cổ kính ấy.

Bước vào căn

nhà,lạnh toát. Bao giờ cũng vậy, chắc lẽ ai vào đây cũng có cảm giác như đây là một ngôi nhà bị bỏ hoang lâu năm rồi . Có thể lí do là vì chủ

nhân của nó quá lạnh lùng.

-Cô vẫn có can đảm làm tiếp?

-Tất nhiên ,tôi muốn giữ lời hứa!

-Không còn vì lí do gì nữa sao?

Cô giật

mình,chính cô cũng không biết tạu sao cô lại gạt mọi thứ qua một bên để

đên đây. Nói chuyện với Kest bao giờ cũng vậy,anh luôn dồn người khác

đến góc tường và dường như thấu hiểu từng ngõ ngách trong tâm can người

khác. Đúng là “ác quỉ”!

-Anh nghĩ còn lí do gì nữa hay sao? Linh Linh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Kest cười, lại cái nhếch môi đểu giả đó.

-Thời gian còn lại cô là hai tuần nữa!

-Tai sao anh lại làm vậy? Cô ngắt lời Kest.

-Làm …??? Anh cau mày.

-Tại sao anh lại tung tin đồn để mọi người hiểu lầm rằng giữa tôi và anh đang …đang… qua lại với nhau!.

-Đó là cách

nhanh nhất để giải quyết mọi chuyện! Chẳng phải cô muốn thế,làm người

yêu của tôi thì sẽ không ai bắt nạt cô nữa. Nếu không muốn thì đáng lẽ

cô phải gọi cho tôi ngay khi mọi thứ vừa bắt đầu thì đâu đến nỗi.

-Tôi không có

số anh! Linh Linh bắt đầu nổi giận.-Tôi cũng muốn thanh minh lắm chứ,chỉ tại anh bảo đừng làm phiền anh khi anh đi nên ngay đêm hôm

ấy,tôi…tôi…đã… Giọng cô dịu dần xuống.

Kest nhìn cô chờ đợi….

-Tôi đã xóa luôn số điện thoại của anh luôn rồi! Linh Linh hét lên.-Thế đã đủ chưa?

-Đúng là ngốc! Nói rồi,Kest bỏ lên cầu thang.

-Nếu tôi không lầm thì anh biết ai là người gây ra chuyện này phải không?

-Có thể, nhưng tôi chắc rằng người đó không tốt khi làm vậy. Một chút dừng lại rồi Kest bỏ đi thẳng.

“Nói thế mà

cũng nói, hại một người tốt bụng như tôi thì chắc chắn là đồ xấu xa

rồi”. Linh Linh lẩm bẩm,cô xuống bếp chuẩn bị đồ ăn cho anh.



-Á!

Từ tay Linh Linh,một vệt đỏ chạy dài.

Cô bị thương

khi cắt thức ăn.Tự băng bó cho mình xong,cô ngồi phịch xuống ghế.”Như

thế này thì không thể nấu được nữa”.Cô thầm nghĩ rồi tót lên lầu nơi

Kest đang nằm.

Anh ngủ,nhưng

hai tai vẫn còn đeo tai nghe. Khuôn mặt anh khi đang ngủ cũng khiến

người ta phải sững người lại. Một vẻ đẹp Tây Âu lạ lùng…

Chưa vội thức Kest dậy,cô ngồi lên ghế bên bàn làm việc của anh”thử”làm chủ tịch NI trong vài phút.

-Anh bị đuổi việc! Cô cầm cây bút khươ loạn xạ.

Mở máy tính, nhấc điện thoại lên:

-Thư kí hả? Lên đây mau!

“Sướng thật! Sướng thật đấy! Làm chủ tịch quả là chẳng mệt nhọc gì cả!”

Kest nhẹ nhàng cựa mình,Linh Linh hoảng hốt dừng trò đùa lại.

-Này Kest! Anh dậy đi! Dậy đi!

Đôi lông mày khẽ cau lại rồi…anh mở mắt ra…nhìn cô.

Cái nhìn chứa sự cô đơn...

Cái nhìn đau khổ…

Không giống Kest thường ngày…

Không giống một ác quỉ…

Thời gian trôi qua nghe rõ từng giây một…

1s…2s…3s…

“Gì thế này? Không phải mình đang bị thôi miên đấy chứ”

Linh Linh lắc đầu cố gắng thoát ra khỏi đôi mắt phủ sương đấy,bước ra khỏi căn phòng.

Lát sau, Kest cũng đi xuống.

-Thế này là thế nào? Anh hỏi khi thấy bàn ăn vẫn trống trơn.

-Này! Linh Linh đưa tay cô lên.- Tôi bị đứt tay rồi,hay …hay là anh sẽ nấu nhé!

Một thoáng sững sờ…

-Anh biết nấu ăn mà…Bọn họ toàn nói anh là một con người hoàn hảo vậy thì chắc là anh biết nấu ăn, đúng không? Cô cười…

Kest nhìn cô trong phút chốc rồi quay đầu đi lên