nhàng đáp vào điện thoại: “Vâng!”
Tôi và Trác Hạo ngồi đối diện nhau trong nhà hàng kiểu
Âu, tiếng đàn violon réo rắt nhè nhẹ giúp tôi nhẹ nhõm dần. Trác Hạo có vẻ gầy
hơn, nét mặt vẫn còn dấu tích mệt mỏi sau một cuộc hành trình dài. Anh mỉm cười
hỏi tôi: “Tô Nhã, lâu lắm rồi không gặp nhau, em có nhớ anh chút xíu nào
không?”
Tôi lẩm bẩm: “Tổng giám đốc Trác, anh trở nên ghê rợn
như thế từ bao giờ vậy?”
Trác Hạo vẫn rất phong độ giữ nguyên nụ cười hoàn mỹ,
không hề hốt hoảng hay lúng túng trước câu lầm bầm của tôi: “Tận đáy lòng anh
muốn hỏi em như vậy đấy, không phải giả vờ sến súa đâu. Ngược lại, trước kia em
vốn là cô gái thích lãng mạn lắm vậy mà bây giờ lại trở nên tê liệt cảm quan,
không muốn nghe cả những câu nói tri kỷ.”
Tôi không biết nên đáp lại thế nào, chỉ im lặng cười
gượng.
Trác Hạo đặt dao dĩa xuống, ngẩng đầu nhìn tôi, nụ
cười dần dần biến mất: “Tô Nhã.” Anh gọi tên tôi, tôi ngẩng lên đáp: “Dạ?”
Anh nhìn tôi, nói: “Anh có đọc báo. Ninh Hiên, cậu ta
đến thành phố B rồi.”
Trác Hạo chỉ nói đến thế, nghe vừa như đã nói xong lại
vừa như chưa nói hết.
Trác Hạo cười nhạt: “Tô Nhã, mấy năm trước, khi có ý
định chuyện công ty từ thành phố A đến thành phố B, anh đã phải bỏ ra khá nhiều
công sức, qua lại với không ít nhân vật lớn nhỏ trong cả giới thương nhân và
chính khách. Bố cô gái đó là một nhân vật không tầm thường chút nào. Hai gia
đình Ngải Phi và Ninh Hiên cũng được xem là có quan hệ nhiều đời, hai người họ
đều thuộc hàng gia thế hiển hách, rất môn đăng hộ đối. Anh đoán nếu không xảy
ra sự cố gì thì hai người chắc chắn sẽ kết hôn đấy.”
Tim tôi nhói đau. Tàng thịt bò trên đĩa càng lúc càng
cứng đầu, lần nào dao dĩa hạ xuống cũng trượt đi, chém nhầm xuống mặt đĩa sứ,
phát ra những tiếng lách cách chói tai. Tôi không bình tĩnh nổi nữa, vứt luôn
dao với dĩa xuống bàn, ngẩng lên nhìn thẳng vào Trác Hạo và hói: “Sao anh phải
nói với em những điều này? Trác Hạo, anh có ý gì?”
Trác Hạo lại cười, nụ cười dường như có chút tự trào:
“Được rồi Tô Nhã, anh thừa nhận anh cố ý nói ra những điều này. Anh… chỉ là anh
căng thẳng quá. Anh lo Ninh Hiên quay về rồi thì… trong mắt em chỉ có mình cậu
ta, còn anh lại lần nữa biến thành không khí trước mặt em mà thôi.”
Thực ra tôi muốn nói với Trác Hạo, dù cho Ninh Hiên
không quay về, dù cho tôi ở đây còn hắn ở nước ngoài, hai chúng tôi không thể
gặp nhau thì trong mắt tôi hắn vẫn là duy nhất, còn Trác Hạo, dù anh có không
phải luồng không khí trước mắt em, thì nhiều nhất cũng chỉ như khối thịt đông
bán trong suốt mà thôi.
Trác Hạo tiếp tục nói: “Tô Nhã, chính mắt anh chứng
kiến những năm qua em đã dằn vặt khổ sở thế nào. Thật không dễ để em phấn chấn
lên được một chút như bây giờ, cậu ta quay về rồi anh lo em lại đi theo vết xe
đổ trước kia. Cậu ta đã có cuộc sống riêng của mình, bên cạnh cũng sẵn có đối
tượng kết hôn rồi. Em không nên tiếp tục chui đầu vào đấy nữa, còn dấn thân vào
đó một lần nữa anh sợ em sẽ không thể bước ra được đâu.”
Cổ họng tôi đắng chát. Tôi cố giữ nụ cười trên môi, dù
biết lúc này mình cười còn khó coi hơn cả khóc. Tôi nói: “Trác Hạo, anh vốn đâu
biết lý do năm đó em và Ninh Hiên chia tay. Nếu anh biết thì chắc chắn anh sẽ
không cho rằng chúng em còn có cơ hội ở bên nhau nữa đâu.”
Trác Hạo nhìn tôi, đôi mày từ từ chau lại, do dự một
lúc mới hỏi: “Vậy, anh có thể biết năm đó tại sao em và cậu ta chia tay không?”
Tay tôi đang để trên bàn siết chặt lại thành nắm đấm.
Tôi cúi đầu nói: “Xin lỗi Trác Hạo, em không thể nói được.”
Một cảm giác ấm áp bao trùm bàn tay tôi. Trác Hạo vừa
giơ tay ra đặt tay anh lên tay tôi.
Tôi giật mình ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt anh sâu
thăm thẳm như không thể nhìn thấy đáy.
Anh nói: “Tô Nhã, quên cậu ta đi.” Tiếng violon đột
nhiên vút cao, trong tiếng đàn cao vút đó anh tiếp tục nói: “Làm bạn gái anh nhé,
được không?”
Nhà hàng kiểu Âu phong cách tao nhã độc đáo, ánh đèn
mờ ảo làm người ta trở nên lười biếng. Tiếng violon lúc trầm lúc bổng, lúc
khoan thai lúc lại réo rắt phiêu diêu loang rộng. Không gian tràn ngập lãng mạn
và ám muội. Một con người tinh tú của xã hội hẵng còn độc thân vừa tha thiết
bày tỏ với cô gái ngồi đối diện: “Làm bạn gái anh nhé, được không?”
Nhưng biểu hiện của cô gái lại quá khác thường. Cô ta
há miệng, trợn tròn mắt chỉ nói với người tinh tú kia một từ, làm anh ta sụp đổ
hoàn toàn, cô ta nói: “Hả?”
Bàn tay Trác Hạo đang nắm tôi run run. Anh mang bộ mặt
rạn vỡ, rút tay về trong thất bại. Cuối cùng, tôi cũng có chút không đành lòng:
“Thế nào nhỉ, vừa rồi tiếng đàn vút lên cao quá nên anh nói gì em không nghe
rõ!”
Trác Hạo khẽ lắc đầu nói: “Tô Nhã, vừa rồi em bắt đầu
bằng “thế nào nhỉ” đấy!”
Tôi… trời!... Lại bại lộ rồi…
Tôi xoa xoa mũi, nói: “Chuyện đó, Trác Hạo này, anh
không thích em thật đâu phải không? Đàn ông chẳng phải đều không có hứng thú
với cỏ đã nhai sao?” Đột nhiên tôi lại nhớ đến người đã nói câu này, lòng không
khỏi quặn lên đau nhói.
Trác Hạo nhìn tôi rất lâu, như đang chìm đắm trong suy
ng
