hân như đụng phải một vật cứng rắn gì đó, hai người liền té lăn trên mặt đất, dù vậy khi chạm đất Tuyết Ưng cũng không quên ôm Ảnh Nhiên trong ngực, để cho lưng của hắn chạm đất, sự va chạm làm cho hắn đau đến mức thở không nổi, nếu không phải vì lòng tự trọng của nam nhân thì hắn đã sớm kêu thành tiếng.
” Tuyết Ưng, ngươi không sao chứ! Chết tiệt, sao không nói không rằng, đột nhiên ngừng chấn động như vậy chứ” Ảnh Nhiên dù không nghe Tuyết Ưng than đau nhưng nhìn biểu tình trên mặt hắn cũng biết va chạm không nhẹ, lập tức rời khỏi người hắn, cẩn thận nâng hắn dậy, không kiềm chế được mà chửi thề một tiếng.
Tuyết Ưng vốn đang bị đau nhưng nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Ảnh Nhiên cùng với tiếng chửi thề buột miệng kia thì cũng quên hết đau đớn, nở nụ cười “ ta không sao, chúng ta là rơi từ trên kia xuống, ngươi cho là đang lãng du ngắm cảnh sao?”
” Nhất định rất đau đi! Ta giúp ngươi nhìn xem!” Ảnh Nhiên cau mày, muốn kéo vũ y của hắn lên để xem xét vết thương sau lưng nhưng đã bị Tuyết Ưng ngăn cản “ thực sự không có việc gì, ta là nam nhân, dày thịt thô, huống chi rơi xuống cũng không quá cao, nhưng vì không có sự chuẩn bị nên mới bị ngã sấp xuống, bây giờ không có đau, phía trước có ánh sáng, ta nghĩ chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này rồi tính sau, nơi này tối đen một mảnh thực làm người ta khó chịu”
” Thật sự không có việc gì sao?” Ảnh Nhiên cũng rất lo lắng, cái địa phương quỷ quái này làm cho bọn họ không thể dùng pháp lực, lại còn có lão chủ tiệm vải cổ quái, lại thêm Kha Yêu chưa già đã yếu…bây giờ lại rơi xuống chỗ này, không biết lại là chỗ quái dị gì nữa. Nàng lo lắng Tuyết Ưng không có pháp lực vào đạo hạnh để hộ thân, không biết đã bị thương tổn thế nào nữa.
” Ta thật sự không có việc gì! Ảnh Nhiên, ngươi không cần sợ, nếu không tin thì với tay vào kiểm tra đi” Tuyết Ưng thấy nàng vẫn lo lắng không thôi thì biết cảm giác không an toàn của nàng lại phát tác, không chút do dự nắm lấy tay nàng nhét vào vũ y của mình, dán vào ngực hắn, miệng còn trêu chọc “ Ảnh Nhiên, lấy tay của ngươi vuốt ve ngực ta một chút thì liền biết ta có bị thương hay không, nhưng mà đừng sờ lâu, lỡ đâu ta nhất thời hứng khởi thì đến lúc đó ngươi đừng có nói là không cần”
Hắn vừa nói xong, Ảnh Nhiên đã lập tức rút tay lại “ lúc này còn có tâm tư động dục thì bị việc gì mới lạ, chúng ta đi thôi”
“Ảnh Nhiên, ngươi trở mặt cũng thật nhanh” Tuyết Ưng bật cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của nàng.
“Đi mau đi” Ảnh Nhiên làm bộ không nghe hắn chọc ghẹo, vội bước lên phía trước.
Tuyết Ưng cũng tiến lên, nắm tay nàng, hai người cùng đi về phía có ánh sáng.
Đến gần mới phát hiện đó là một cái cửa động nho nhỏ, hai người cùng liếc nhìn nhau rồi cùng hít một hơi dài, chuẩn bị tinh thần đối phó với chuyện sắp xảy ra bởi vì bọn họ cũng không biết bên ngoài động là nơi nào.
Cúi đầu, hai người đồng thời bước chân phải lên, nửa người đã chui ra khỏi động, tiếp theo là chân trái, khi đứng thẳng dậy thì cả hai đã vượt qua cái lỗ ống kính mà đứng ở phía bên này mới thấy nó thẳng đứng lên.
Nếu bên kia lỗ ống kính là một thế giới tối đen thì bên này hoàn toàn đối lập, làm cho bọn họ có chút không thích ứng với ánh sáng đột ngột nên hai người cùng đưa tay lên che mắt lại.
Một âm thanh mông lung đột nhiên từ xa truyền đến “ rốt cuộc các ngươi đã đến đây, ta chờ các ngươi thật là lâu”
” Người nào?” Tuyết Ưng cùng ảnh Nhiên đồng thời nhìn về phía phát ra âm thanh.
” Không cần sợ hãi, cũng đừng sốt ruột, cứ đi tới, vượt qua thông đạo là các ngươi sẽ nhìn thấy ta”. Âm thanh kia nhu hòa tới cực điểm, không nghe ra là giọng nam hay nữ, Ảnh Nhiên không tự chủ được mà cầm chặt tay Tuyết Ưng hơn, Tuyết Ưng cũng nghiêng đầu nhìn nàng, nắm chặt tay nàng, dùng khẩu hình nói thành ba tiếng “ không phải sợ”
Ảnh Nhiên gật đầu, hai người cùng đi về phía trước, dù sao nơi này đều trắng xóa, không nhìn ra cái gọi là thông đạo, đành phải nhắm hờ mắt đi tới, ngoài ra không còn cách nào.
Hai người giống như đang bước đi trên mây, cảm giác dưới chân mềm xốp, đến khi cảm thấy có một lực đạo vô hình cản lại thì hai người biết bọn họ đã đến cuối thông đạo, quả nhiên giây tiếp theo bọn họ đã bị một lực đạo thật lớn túm về phía trước.
Lúc này đây dù có chuẩn bị nhưng Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên vẫn bị té ngã trên mặt đất, lúc bọn họ té xuống còn nghe có tiếng cười vang lên, làm cho Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên bất chấp đối phương là ai, lập tức đứng dậy, đi về nơi phát ra tiếng cười.
Cảm giác nơi này không giống như nơi bọn họ vừa đi qua trắng sáng đến chói mắt, nơi này tuy rằng cũng trắng nhưng lại tạo một cảm giác mờ ảo.
Người nọ mặc một bộ y phục vân sa màu đen như tương phản với khung cảnh chung quanh, mái tóc đen bóng mềm mại xõa tung, vạt áo thiết kết theo hình tam giác, rất khác với y phục của nhân loại, cổ tay áo rộng lớn như có thể chứa được cả gió và mây, vạt áo lại thật dài, làm cho người ta có cảm giác quái dị nhưng bọn họ cũng không thể không thừa nhận quần áo đó mặc trên người hắn rất thích hợp, như là vì hắn mà thiết kế ra.
Khuôn mặt hắ