, ôm cô cười vô cùng
vui vẻ. Dù sao anh biết thừa da mặt cô mỏng, dễ bị ngượng, nên đi đâu cũng bị
anh chỉnh.
Sau đó ngẫm nghĩ dù sao cũng đều mua rồi, Nguyễn
ThiệuNam lại gọi nhân viên cửa
hàng đưa cho Vị Hi giày da và túi da cùng màu để kết hợp. Quả thực quá xa xỉ
mà! Vị Hi chỉ đếm con số không trên giá đã cảm thấy choáng váng đầu óc, không
nhịn được kéo tay áo của Nguyễn Thiệu Nam,
nhưng hoàn toàn không có tác dụng.
Trên đường trở về, Vị Hi quay đầu liếc hàng đống túi
to túi nhỏ ở ghế sau, đau lòng kinh khủng.
“Có phải quá lãng phí không? Nếu em mặc những bộ này,
chắc đến cửa cũng không dám bước ra mất”.
“Có gì không dám chứ? Người phụ nữ của Nguyễn Thiệu
Nam đương nhiên phải dùng đồ tốt nhất”. Thi thoảng anh thể hiện chủ nghĩa nam
quyền như vậy.
Vị Hi không nén được liền hỏi anh, “Anh nói lời này
với bao nhiêu người phụ nữ rồi?”.
Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười một tiếng, “Em không ghen
đấy chứ? Ngoài em ra, người khác không nhận được cách đối xử như vậy".
Vị Hi hừ một tiếng, “Ai biết anh nói thật hay không?”.
Anh chăm chú nhìn đường: “Lời đường mật đương nhiên
từng nói qua, có điều đều là trên giường, ứng phó tình hình mà thôi. Anh hận
nhất người khác lừa anh, những người phụ nữ đó đều hiểu chẳng kiếm được lợi lộc
gì quá mức khi ở bên anh, vì thế liền thành thật. Phụ nữ xinh đẹp đa phần đều
tham hư vinh, cái gì cũng có thể bán rẻ vì tiền, còn thứ anh cần chỉ là khoái
cảm. Quan hệ nam nữ trong giới này bề ngoài hào nhoáng nhưng khi tách lớp vỏ đó
ra chẳng qua cũng chỉ là giao dịch tiền bạc và dục vọng một cách trần trụi”.
Vị Hi nói: “Không thể khẳng định tất cả phụ nữ đều như
vậy. Trong những người phụ nữ anh từng mua, có lẽ có người từng thật sự yêu
anh, nhưng không dám nói ra vì sự lạnh nhạt của anh, một trái tim thiếu nữ đã
tan nát”.
Nguyễn Thiệu Nam bật cười, “Em đang kêu oan cho họ ư?
Ngốc ạ, em tưởng rằng bản thân họ để ý chăng? Cho dù hai người thực sự có tình
cảm như vậy, vẫn chẳng phải quay đầu liền quên à? Loại tình cảm đó quá rẻ mạt,
đến bố thí cho ăn mày bên đường cũng không xứng”.
Thi thoảng anh cay nghiệt như vậy, nhưng lại có sự sắc
bén nói trúng tim đen phần lớn người. Không thể nói anh hoàn toàn sai, chỉ là
quá thực tế.
Vị Hi không nói gì nữa, quay mặt nhìn cảnh bên đường
ngoài cửa kính.
Khi đợi đèn đỏ, Nguyễn Thiệu Nam nhận
được một cuộc điện thoại, ai ngờ sắc mặt anh sau đó liền thay đổi.
“Vị Hi, anh có việc lập tức phải về công ty, em về
trước, có được không?”.
Nhìn sắc mặt anh cũng biết sự việc nghiêm trọng, Vị Hi
lập tức nói: “Anh cho em xuống ở phía trước là được rồi, tự em gọi xe về”.
“Anh sẽ...” Anh ghé sát tai cô, hơi
thở lạnh lẽo, ngữ khí làm ra vẻ thần bí lại có vẻ kì dị khó nói,
“Khiến em muốn sống không được, muốn chết không xong”
.
Sau khi Nguyễn Thiệu Nam đi, đột
nhiên Vị Hi cảm thấy có chút hoảng sợ, một nửa là lo lắng cho anh, một nửa là
những suy nghĩ đến bản thân cô cũng không nói rõ được là gì.
Vị Hi nhất thời không biết nên đi đâu, tùy hứng tản bộ
trên đường. Bầu trời thành phố xanh nhạt, thi thoảng có vài đám mây trắng bồng
bềnh như xơ bông.
Trời cao mây trắng, mùa đông phương nam luôn có nắng
nhạt, ấm áp, thời tiết rất đẹp để đi du lịch.
Vị Hi đang đi không mục đích tới gần đường lớn, đột
nhiên nghe thấy tiếng máy nổ dữ tợn. Tiếp theo, một chiếc xe mô tô vô cùng dũng
mãnh sượt qua cô. Két! Một tiếng phanh xe gấp gáp, cách mũi chân cô vài mét,
bất cẩn vòng ngang.
Lái xe bỏ chiếc mũ bảo hiểm màu đen xuống, lộ ra một
gương mặt đẹp trai dưới ánh mặt trời.
Vị Hi nghi ngờ hỏi: “Sao mỗi lần em đi loăng quăng
trên đường đều bị anh nhặt được vậy?”.
“Em không biết à? Con người anh có một ý thích, đó là
chuyên thích nhặt những con mèo, con cún nhỏ về nhà”. Trì Mạch bật cười, hàm
răng trắng bóc, các nét trên gương mặt góc cạnh sắc nét, làn da màu lúa mạch
khỏe mạnh, hơi giống với một người mẫu quảng cáo nào đó, khôi ngô rực rỡ dưới
ánh mặt trời mùa đông mỏng manh, ấm áp.
“Nhặt về làm gì? Anh lại chẳng thích động vật”.
“Nhặt về nấu canh, làm một bữa ngon nè ”.
Vị Hi cười khanh khách, thi thoảng anh xấu xa như vậy
đấy, to gan xấc xược, ăn nói tùy tiện không kiêng nể, nhưng lại không thấy
ghét.
“Em đang làm gì đấy?” Trì Mạch hỏi.
Vị Hi nhún nhún vai, “Chẳng có chỗ nào để đi, em đi
loăng quăng”.
Trì Mạch lấy mũ bảo hiểm ném cho cô, “Vậy đúng lúc
rồi, đi, anh đưa em đi hóng gió”.
Trì Mạch dùng xe bên bờ biển Dương Quang, nơi đẹp nhất
của thành phố ven biển này.
Bãi cát mịn trắng xóa như tuyết, khúc cong của bờ biển
nước xanh biếc, trải đầy ánh mặt trời. Tất cả giống nhu bước ra từ tạp chí du
lịch.
Hai người ngồi trên bãi cát vàng đầy nắng, vai kề vai,
lắng nghe sóng biển nơi xa.
Không khí như vậy, cảnh sắc như vậy, trong ánh mặt
trời sáng rực như vậy, dường như không cần nói gì cả. Chỉ đơn giản ngồi như vậy
đã chan chứa vẻ đẹp tràn ngập ý thơ rồi.
Trong tiếng sóng vỗ bờ dào dạt, đột nhiên Trì Mạch có
phần hoảng hốt hỏi người bên cạnh, “Vị Hi, em hạnh phúc không?”.
Vị Hi mỉm cườ