gông cuồng, đầy chiếm hữu, dường như muốn cuốn sạch
tất cả lí trí của cô.
Anh khẽ gọi tên cô, mỗi lần chìm vào trong cô đều kích
động mạnh mẽ. Cô quấn hai chân quanh eo anh, nghênh đón tiết tấu của anh, giống
như dâng lên đồ cúng tế màu sắc sinh động, hương thơm ngào ngạt.
Đây là điều đẹp đẽ không cách nào chống cự, như món ăn
đã ăn một lần thì lại muốn lần tiếp theo, có lẽ là đến khi thịt nát xương tan.
Cô không biết cô đã khóc lúc nào, anh cũng phát hiện ra nhưng anh lại ôm cô
chặt hơn. Nước mắt cô nóng hổi, cơ thể mềm mại như nước mùa xuân, khiến anh thương
tiếc vô hạn, nhưng không cách nào ngừng lại, chỉ càng đắm chìm sâu hon.
Anh hôn cạn nước mắt cô, thì thầm bên tai cô, có lẽ
đang dỗ dành cô, cọ lên tóc mai ở vành tai cô, một hơi thở tựa như hạnh phúc
bao phủ lấy họ, chỉ là quá tuyệt vọng...
Vị Hi không nghe rõ lời thì thầm
của anh, trái tim đã rơi vào bi thương không bờ bến. Nước mắt cô tuôn trào
không ngăn nổi, theo khóe mắt chảy xuống gối trắng, giống như rơi vào đáy tim
sâu thẳm của anh.
Vì sao con người luôn đợi
đến khi tất cả đều không còn kịp mới biết rằng hối hận cũng đã muộn màng?
Vị Hi ôm chặt lấy anh, giây phút đối diện trần trụi
này cô mới phát hiện ra anh gầy đi rất nhiều. Nước mắt cô chảy thành hàng,
nhưng không biết nên chảy đi đâu.
Rốt cuộc phải thế nào mới có thể ngay cả khi yêu cũng
đừng tuyệt vọng đến vậy?
Ánh sáng buổi sớm rất đẹp, lặng lẽ rơi xuống nhân
gian. Con người dưới ánh mặt trời vẫn làm theo ý mình như xưa, không đi hướng
này bèn tới hướng kia, không hỏi duyên cớ, cũng không cần tỉnh táo.
Đây là trạng thái hỗn độn tự nhiên như muôn thuở vẫn
thế.
Theo lối nói hoa mĩ của người đời thì là: Vận mệnh.
Diệt cỏ tận gốc? Có phải cũng bao gồm cả
em? Lẽ nào anh quên rồi? Em cũng họ Lục.
Vị Hi đói bụng nên tỉnh dậy, khi mở mắt đã là buổi
chiều, cả một ngày không có hạt cơm nào vào bụng. Cô quay mặt qua, thấy Nguyễn
Thiệu Nam vẫn ngủ say sưa, chôn vùi trong bóng râm của cửa chớp, mái tóc đen
che hơn nửa gương mặt.
Một tay anh vắt qua eo cô, Vị Hi không muốn đánh thức
anh, cẩn thận nhấc tay anh ra. Nhưng cô vừa ngồi dậy, chân chưa chạm đất liền
bị một đôi tay kéo lại.
Anh quay mặt cô lại hôn lên môi cô, lơ mơ hỏi: “Em đi
đâu?”.
“Em đói rồi, muốn ra ngoài tìm chút đồ ăn. Anh không
đói à?”.
Tay anh vòng lấy ôm chặt vai
cô, anh căng thẳng nói: “Em không thể đi, anh không cho em đi, Vị Hi, em không
thể bỏ anh lại một mình nữa”.
“Em không đi, không đi mà'’. Vị Hi quay lại vuốt lên
má anh giải thích, “Em chỉ ra ngoài tìm đồ ăn, Thiệu Nam, em
yêu anh, con người của em, trái tim của em đều ở chỗ anh, em có thể đi đâu
chứ?”.
Anh cọ cằm lên bờ vai cô, giọng nói khẽ khàng, thậm
chí có chút ấm ức, “Anh chỉ không dám tin, giây phút nghe thấy em nói yêu anh,
anh gần như tưởng rằng mình đang nằm mơ. Nhưng đến ngay cả trong mơ, em cũng
chưa từng nói yêu anh.”
Vị Hi áy náy nói: “Xin lỗi, trước đây do em quá ích
kỉ, chỉ nghĩ đến mình mà lơ là cảm nhận của anh. Thiệu Nam, em
là Vị Hi của anh…” Cô ghé sát mặt anh, giọng nói run rẩy, “Vị Hi của anh sẽ mãi
mãi yêu anh, đến chết cũng yêu anh".
Nguyễn Thiệu Nam không
cho quản gia nhà mình đến đưa cơm, anh nói ghét bị người khác làm phiền. Vị Hi
muốn ra ngoài mua ít đồ ăn nhưng anh không cho cô đi xa. Có lẽ anh thực sự sợ,
hoặc biết thời gian của mình không còn nhiều nên anh cũng đang tranh thủ từng
phút từng giây.
Trong lòng Vị Hi đau đớn từng hồi, giống như có ai đấm
vào ngực cô. Cô cũng không dám đi xa, chỉ mua ít đồ ăn ở nhà ăn bệnh viện. Đồ
ăn quả thật không thể khen được, nhưng
anh ăn một cách nhiệt tình, còn lên kế hoạch đưa Vị Hi đi du lịch sau khi ra
viện. Nói mình lâu lắm không nghỉ phép dài, nhất định phải đưa cô đi xả hơi một
chút.
Vị Hi quả tình không chịu nổi nữa, nhưng lại không nỡ
làm anh cụt hứng, đành đồng ý cho xong.
Khó khăn lắm mới tới lúc đi ngủ, Nguyễn Thiệu Nam vừa
chạm vào gối đã ngủ rồi. Hơi thở anh rất nặng nề. Nhất định là mệt quá mới như
vậy. Vị Hi nằm trên giường trông bệnh nhân bên cạnh, cô cũng rất mệt nhưng thế
nào cũng không thể ngủ nổi, lại sợ mình ở trong phòng sẽ kinh động đến anh liền
lặng lẽ đi ra.
Cửa sổ hành lang vẫn chưa đóng chặt, gió đêm lạnh giá
thổi vào, khiến người ta trong phút chốc tỉnh táo vài phần. Vị Hi nhìn đám mây
lặng lẽ trôi trên bầu trời đêm qua cửa sổ, một vầng trăng lưỡi liềm cong cong
thoắt ẩn thoắt hiện giữa các tầng mây.
Chính lúc này cô vô tình gặp bác sĩ Tiểu Hồ đi kiểm
tra phòng bệnh.
Anh ta rất khách sáo chào hỏi cô, “Anh Nguyễn nghỉ rồi
ạ?”.
“Anh ấy ngủ rồi, cảm ơn sự quan tâm của anh.”
“Anh ấy phải chú ý, bệnh
này không dễ khỏi, bình thường phải chú ý nhiều hơn mới được”.
Vị Hi không nén được bèn hỏi: “Bác sĩ Hồ, anh ấy...
còn có hi vọng chữa khỏi không?”.
Bác sĩ Tiều Hồ cười, “Anh Nguyễn trẻ như vậy, sức khỏe
lại tốt, đương nhiên có thể khỏi rồi. Chỉ cần bình thường chú ý nhiều hơn đến
việc ăn uống, sinh hoạt điều độ, ít uống rượu là nhanh chóng khỏe lại ngay”.
Vị Hi ngẩn người ra, nghi hoặc