Old school Swatch Watches
Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328534

Bình chọn: 8.5.00/10/853 lượt.

nh của tòa nhà đối diện, tựa như một vệt máu đỏ tươi, đây là

tia nắng ban mai duy nhất cô có thể nhìn thấy.

Đều nói Thượng đế công bằng nhưng những người sống ở

tòa nhà kiến trúc ổ chim này đến cơ hội hưởng thụ ánh nắng cũng ít hơn người

khác.

Có người sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, mở mắt liền

nhìn thấy non xanh nước biếc. Có người vừa sinh ra đã không có cái gì, cho dù

mở mắt to hơn nữa cũng chỉ là một khoảng tối tăm.

Bần cùng không đáng buồn, nhưng đáng buồn là khi bạn

cố gắng làm tốt mọi thứ thì những người căn bàn không cần cố gắng đó chỉ cần

một câu nói, gẩy một ngón tay, thậm chí hơi động lông mày liền có thể hủy hoại

tất cà mọi thứ của bạn.

“Ngẩng đầu ba thước thấy thần linh”, đây chính là lời

cô nói với Lăng Lạc Xuyên vài tiếng trước. Vị Hi ngẩng đầu, nhìn bầu trời chật

hẹp của thành phố, khe hở nhỏ như vậy, con người giống như con kiến bị kẹp giữa

những tàng đá luồn cúi mà sống, chẳng trách Thượng đế không nhìn thấy.

Cô uống cạn cốc sữa, quay lại giường, nhanh chóng đi

vào giấc ngủ.

Trong giấc mộng, lúc thì cánh hoa rơi là tà đầy mặt

đất, lúc thì sen thơm lá xanh, ánh trăng như dải lụa trắng. Cuối cùng trước mắt

đều là hoa tuyết bay ngập trời, hoa tuyết đỏ lạnh lẽo mà đẹp thê lương, giống

như huyết tương đỏ sẫm phụt ra từ huyết quản.

Núi non, sông ngòi, cây cối, tất cả mọi thứ trên thế

gian đều biến thành màu đỏ tươi như máu...

Ba ngày sau, Như Phi hỏi Vị Hi khi cô đang vẽ tranh

trên ban công: “Cậu đã nói gì với Lăng Lạc Xuyên vậy?”.

Vị Hi dùng tay lại, nghi hoặc nhìn cô, ra dấu: “Là

sao?”.

“Mọi người trong giới đều nói gần đây anh ta say mê

một nữ sinh của Học viện Mĩ thuật, đã nói với bên ngoài rằng từ nay không bước

chân vào bất cứ chốn phong nguyệt nào nữa. Còn nói cái gì mà mặc kệ nước ba

nghìn gáo, anh ta chỉ múc một muôi. Đại khái có ý sẽ vứt bỏ lục cung, từ nay

chỉ cung sủng một người. Mình bảo này, bà trẻ, đây không phải chuyện đùa, tốt

nhất cậu hãy giải thích với mình đi”.

“Khi đó anh ấy có nói vậy, mình tưởng đùa, ai dè anh

ấy coi là thật”.

Như Phi trừng mắt với cô một cái, “Bà trẻ ơi, thế rốt

cuộc cậu đồng ý với anh ta cái gì, để anh ta phấn khích lên giọng như vậy?”.

Vị Hi chỉ có thể đặt bút vẽ sang một bên, giải thích:

“Mình không đồng ý với anh ấy cái gì cả. Ở bên hồ sen, anh ấy nói rất thích

mình. Nhưng mình đã nói rõ ràng với anh ấy rằng bọn mình không có khả năng. Anh

ấy lại hỏi, vậy làm bạn bè bình thường được không? Mình nói, quen biết rồi thì

đã là bạn. Chỉ có thế…"

Như Phi nhìn cô với vẻ mặt hoài nghi, “Thực sự chỉ có

mấy điều đó?”.

Vị Hi nghĩ một chút rồi trả lời:

“Còn nữa, anh ấy hỏi mình có hận anh ấy không. Mình nói không hận. Anh ấy hỏi

vì sao không hận. Mình bảo anh và Nguyễn Thiệu Nam là bạn cùng chung hoạn nạn,

với em chỉ là bèo nước gặp gỡ. Hai người hợp tác, chẳng liên quan đến em chút

nào. Xét về công về tư, xét về tình về lí, đương nhiên anh sẽ đứng về phía anh

ta. Em sẽ không tùy tiện trút giận lên đầu người khác vì bản thân gặp điều bất

hạnh. Oan có đầu, nợ có chủ, cho dù em muốn hận, thì người đó cũng không phải

anh”. Cô suy nghĩ kĩ rồi ra dấu: “Hình như chỉ có vậy, không còn điều gì khác

nữa”.

Như Phi á khẩu im lặng, ngây người hồi lâu, tức giận

nói: “Cậu, các cậu... các cậu thực sự khiến mình không còn gì để nói”.

“Vậy thì đừng nói, chắc Lăng đại thiếu gia chẳng qua

chỉ là mới mẻ vài ngày, mấy hôm nữa liền quên ngay ấy mà”.

“Ông trời của tôi ơi, Lăng Lạc Xuyên là người như thế

nào, cậu không biết ư? Loại người bá đạo, hẹp hòi, bị trừng mắt một cái cũng

báo thù, tính tình thất thường. Anh ta quên đã tốt, không quên thì cậu làm thế

nào? Thực sự muốn làm bạn với anh ta ư? Anh ta rõ là miệng nam mô bụng một bồ

dao găm, có thể thẳng thắn thật thà đối xử với cậu không? Tới khi ấy, không

được như mong muốn, khó đảm bảo anh ta sẽ không dùng những thủ đoạn đê tiện.

Lúc đó, cậu làm thế nào?”.

Vị Hi nghĩ một chút, dùng ngôn ngữ kí hiệu: “Anh ấy

nói nếu mình bằng lòng làm bạn anh ấy, anh ấy có thể bảo đảm hai việc: Thứ

nhất, anh ấy sẽ không lừa mình; Thứ hai, trong bất kì tình huống nào, anh ấy

đều sẽ cố gắng hết sức không để mình bị tổn thương. Thời gian ở bên nhau gần

đây, mình cảm thấy kì thực anh ấy không xấu như cậu nghĩ đâu. Hơn nữa, chỉ làm

một người bạn bình thường thôi mà, mình không có lí do từ chối anh ấy”.

Như Phi nhìn cô, quả thật

muốn tức điên, hét lên, hi vọng cô sẽ thay đổi: “Vị Hi, đừng bị lừa bởi những

lời đường mật của anh ta. Loại người phụ bạc như bọn họ, cậu vẫn chưa nếm đủ

ư?”.

Như Phi quan tâm quá mức thành ra rối tung, người nói

vô tâm, nhưng người nghe hữu ý, câu nói này tựa như nhát dao, xuyên thẳng vào

trái tim cô. Hành động vô tâm của người chị em tốt này càng khiến người ta đau

lòng hơn những kẻ cố ý.

Vị Hi cúi đầu sũng sờ nhìn màu vẽ lung tung trên mặt

đất, sau đó quay người tiếp tục vẽ tranh.

Như Phi nổi giận bừng bừng, hoàn toàn không cảm nhận

được, vẫn lảm nhảm: “Cho dù anh ta có thể đúng đắn, chính trực, vậy còn cậu?

Chuyện đã qua, cậu thực sự có thể buô