ay sang
nhìn thấy cốc nước hoa quả của Vị Hi còn một nửa, liền thong thả cầm lên, đang
định uống.
Có người sợ xảy ra chuyện, lập tức kêu lên: “Lăng
thúc...”.
Lăng Lạc Xuyên lập tức hiểu ra, đặt cốc sang một bên,
đôi mắt phượng cười càng xán lạn, anh hỏi: “Cục cưng bé nhỏ, sao đến đây cũng
không nói với anh một tiếng?”.
Lời vừa thốt ra, Tiết Khải sợ đến mức suýt ngã xuống
đất.
Vị Hi nhìn anh, biết người này bề mặt một đống lửa,
sau lưng một con dao, cười càng vui vẻ, thủ đoạn ra tay trừng trị càng lợi hại.
Cô không dám dây dưa nhiều với anh, nhưng bây giờ anh lại là sợi dây cứu mạng
duy nhất của cô và Hiểu Phàm, gặp dịp thì phải góp vui, cô nào không hiểu?
Vì vậy cô mỉm cười với người đàn ông, vậy là đủ. Người
vừa nãy kéo cô ép rượu cảm giác hai chân mềm nhũn như không còn là của mình.
Nhìn tình cảm hai người như vậy, những người tham gia
bữa tiệc lập tức xu nịnh: “Hóa ra cô Lục là bạn của Lăng thúc, Lăng thúc quả
thật rất tinh mắt, cũng chỉ có cô gái xinh đẹp đoan trang, khí chất phi phàm
như cô Lục mới xứng với tầng lớp cao quý như Lăng thúc…”.
Ai ngờ Lăng Lạc Xuyên nghe xong câu này sắc mặt lại sa
sầm, cười lạnh lùng nói: “Tôi còn chưa hỏi cậu, cậu lại kết hợp uyên ương trước
cho tôi. Để người của tôi hầu rượu các cậu, ha, lớn mặt gớm. Chút việc bẩn thỉu
của các cậu, tưởng tôi không biết?”.
Những “cậu ấm chỉ biết hưởng thụ" này bình thường
ngông cuồng tự cao tự đại, thực ra cũng chỉ là loại “tốt mã giẻ cùi[3'>"
chưa từng thấy qua cảnh đời. Gặp đúng người lợi hại, miệng liền không thốt lên
nổi một câu. Mọi người trong phòng toát mồ hôi lạnh, đứng im như hến ở đó,
ngoài tiếng ngáy của Chu Hiểu Phàm, còn lại không có chút động tĩnh.
[3'>
Thể hiện thái độ coi thường, miệt thị người có vẻ ngoài đẹp mã nhưng nhân cách
ứng xử không tốt.
Người đi cùng kêu nhân viên phục vụ đổi cốc mới, rót
đồ uống vào. Nhưng Lăng Lạc Xuyên không có hứng, lại đặt sang một bên, quay mặt
nhìn người trong vòng tay mình hỏi: “Em uống đồ uống trong cốc đó rồi à?”.
Vị Hi lắc đầu, viết trên giấy: “Bị em hắt đi rồi”.
Lăng Lạc Xuyên lúc này mới yên tâm, quay sang nheo đôi
mắt phượng mạnh mẽ lại, nhìn lướt một lượt những người liên quan, rồi cười nói:
“Các cậu cũng không cần sợ, tôi chỉ hỏi hai việc. Các cậu nói rõ ràng thì hôm
nay bỏ qua. Nếu không nói rõ ràng, vậy thì không cần nói nữa, tôi chỉ nói
chuyện với bố các cậu!”.
Những người đang đứng vừa nghe lời này, làm gì có chuyện
không gật đầu. Lập tức nhanh trí đồng ý, “Lăng thúc, ngài cứ hỏi. Chúng tôi dù
có gan to bằng trời cũng không dám giấu ngài”.
Lăng Lạc Xuyên bật cười, túm cằm Vị Hi, thơm lên má cô
một cái rồi mới nói: “Việc thứ nhất, ai đưa cô ấy tới đây? Việc thứ hai…”.
Người đàn ông quay mặt lại, ánh mắt sắc như dao đã không còn chút ý cười, “Thứ
trong cốc, ai cho vào?”.
Có biết cái gì gọi là không thể đền ơn,
lấy thân báo đáp không? Không hiểu, anh dạy cho em!
Hai người đưa Chu Hiểu Phàm, được người khác tiền hô
hậu ủng rời khỏi đó. Lăng Lạc Xuyên dặn dò người đi theo, đưa nha đầu ngốc đó
về nhà, sau đó nhét Vị Hi vào xe mình.
Vị Hi lấy ra một chiếc khăn tay trong túi lau mặt, lại
lau nữa. Lăng Lạc Xuyên ngồi bên cạnh túm tay cô, kêu lên: “Anh bảo này bà trẻ,
em đã đủ chưa? Lau từ lúc ra khỏi cửa đến bây giờ, em không sợ lau tróc cả da
à?”.
Tài xế rất hiểu chuyện liền đóng tấm kính ngăn màu đen
lại, Lăng Lạc Xuyên nhất thời sững sờ, liền nói tiếp:
“Người ta anh hùng cứu mĩ nhân, anh cũng anh hùng cứu
mĩ nhân. Người ta ôm mĩ nhân về, anh chẳng qua chỉ thơm em một cái liền bị ghét
bỏ đến nỗi tài xế của mình cũng không nỡ nhìn”. Than ngắn thở dài, nói như
thật.
Vị Hi không nén được bật cười, bàn tay bị anh nắm đến
phát đau, cô rút tay ra viết lên sổ: “Em thấy, chỗ này gần khu vực thành phố,
anh cho em xuống phía trước đi. Em không muốn giống lần trước, đi đôi giày cao
mười hai phân, đầu đội nắng, một mình từ ngoại thành trở về, đi đến nỗi chân xước
da, bật máu”.
Lăng Lạc Xuyên quả thật muốn cất tiếng gào ai oán
không lời lên tận trời cao, thở dài nói: “Em thực sự lợi hại, chỉ ngắn gọn vài
câu, không những phủ định tất cả công lao của anh còn có thể khiến anh áy náy
muốn chết. Sao nào? Nói tiếng “cảm ơn” với anh khó vậy à?”.
Vị Hi nhìn anh, viết trên quyển sổ: “Cảm ơn! Xin cho
em xuống xe”.
Lăng Lạc Xuyên hận không thể lập tức bóp chết cô!
Không đúng, lần đầu tiên gặp cô đã nên bóp chết cô!
Đỡ cho lúc này vì việc cỏn con mà bị ức hiếp.
Anh giận quá bật cười: “Anh không cho em xuống, em làm
thế nào? Hôm nay anh muốn xem xem, ai chống lưng cho em, để em to gan với anh
như vậy? Có biết cái gì gọi là không thể đền ơn, lấy thân báo đáp không? Không
hiểu, anh dạy cho em!”.
Vị Hi đầu tiên ngẩn người, thấy vẻ mặt xấu xa của Lăng
Lạc Xuyên, chỉ coi như mình vừa ra khỏi hang hùm lại rơi vào miệng sói, liều
mạng mở cửa xe, nhưng cửa xe đã bị khóa từ lâu, cô sao mở nổi chứ? Cô vừa lo
vừa giận, liền lao cả người vào...
Lăng Lạc Xuyên đâu ngờ, chẳng qua chỉ một câu nói đùa
liền khiến cô liều mạn