, lúc ở bên anh có rất nhiều chuyện chúng mình chưa làm
bao giờ.”
Anh cười nhìn cô, đang định nói điều gì đó, Giai Hòa
lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà em lại là người không thích vận động cũng không
thích ra ngoài, tính đi tính lại thật sự là rất thích hợp.”
Dịch Văn Trạch hoàn toàn chấp nhận: “Vậy lần này đành
oan ức cho em, đi New Zealand với anh nhiều hơn một chút?”
Cô nương theo lời anh nói, cố ý thở dài: “Được rồi, em
đây liền tủi thân một chút, cùng anh quay về những năm tháng tuổi trẻ vậy.”
Dịch Văn Trạch nghiêng đầu, khẽ hôn mặt cô, ý bảo cô
có thể ngủ.
Chuyến bay rất dài. Khi Giai Hòa khát nước thức dậy,
Dịch Văn Trạch vẫn đang ngủ.
Khuôn mặt tĩnh lặng như thế này, thật sự là…quá đẹp
trai. Cô rất là cảm thán sự thiên vị của Thượng Đế cho anh, đang định quay đầu
nhỏ giọng nói tiếp viên hàng không mang tới một cốc nước đá đã có người mang
đến, mỉm cười thân mật với cô.
Giai Hòa lập tức hiểu ngầm, cô gái này nhất định là
fan Dịch Văn Trạch.
Cô cũng cười, thấp giọng nói: “Cảm ơn.”
Tiếp viên hàng không híp mắt cười, nói câu cố lên
không phát ra âm thanh, rồi cầm cốc trở về.
Giai Hòa nghiêng đầu nhìn Dịch Văn Trạch, trước ngực
anh còn đặt một cuốn sách để mở, ảnh bìa được thiết kế khá đơn giản, chỉ có hai
màu xanh đậm và trắng. Tay anh để bên trên, ngón tay cong lại. Chỉ đơn giản như
vậy thôi đều có thể khiến Giai Hòa nhìn một lúc lâu. Cô cứ nằm nghiêng nhìn anh
hồi lâu, mơ mơ màng màng một lúc lại chìm vào giấc ngủ.
Thời tiết cũng bước vào mùa mưa, nhưng nơi đây lại
mang theo hương vị của mùa hè, từ tiết trời giá rét đông người của Thượng Hải
đến New Zealand, thực sự là một kỳ nghỉ hoàn hảo. Đương nhiên, nếu không có nụ
cười kia đang hướng về phía mình, lại là một mỹ nhân phiên bản Dịch Văn Trạch,
cô sẽ càng vui vẻ tự nhiên hơn.
“Giai Hòa,” Dịch Văn Nhuận đi tới, ôm cô một cái rất
chặt, “Dáng vẻ của chị thật đáng yêu, nhỏ xíu.”
…Được rồi, coi như đây là khen.
Cô cười ôm Dịch Văn Nhuận: “Anh ấy nói nhất định chị
sẽ thích em, bây giờ chị tin rồi.”
Dịch Văn Nhuận buông cô ra, nhỏ giọng nói: “Thật ra
ảnh rất sợ em bắt nạt chị đó.”
Tiếng Quốc ngữ của cô nàng thực sự mới lạ, nhưng là
giọng nói cùng cách cắn chữ cũng rất dễ thương, nhất là khuôn mặt này, có
khoảng bảy phần giống y Dịch Văn Trạch. Đứng đối diện như thế này không hiểu
sao lại khiến mặt Giai Hòa nóng lên. “Đỏ mặt?” Dịch Văn Nhuận quay qua hỏi trực
tiếp Dịch Văn Trạch: “Thật sự là em đã khiến bà xã của anh sợ hãi?”
Dịch Văn Trạch chỉ mỉm cười nhìn cô: “Cô ấy nhìn mặt
của em mà nhớ tới anh.”
Một câu đả kích ngầm như thế khiến cho người trước mặt
suy sụp buồn khổ, không cam lòng hỏi tiếp Giai Hòa: “Chị không biết là khuôn
mặt này, nếu là nữ thì sẽ càng đẹp hơn sao? Chị không biết anh hai của em rất
xinh đẹp sao?” Giai Hòa cũng rất nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Ban đầu cũng
không để ý nhiều lắm, nhưng khi nhìn thấy em chị mới phát hiện những nét kia
quả thực rất thích hợp với phái nữ.”
Hai cô gái nhìn nhau, lập tức bật cười.
Dịch Văn Nhuận tự mình lái xe đến, lúc vào Auckland,
Giai Hòa mới sực nhớ đến chuyện nhà bố mẹ anh ở thủ đô Wellington mà không phải
ở đây. “Không phải chúng ta nên đến nhà bố mẹ anh trước sao?” Cô ghé vào tai
anh, nhỏ giọng hỏi.
“Hai người ấy vẫn còn đi du lịch.” Dịch Văn Trạch cười
cười, “Hơn nữa sợ em quá căng thẳng nên chúng ta cứ đến nhà của Văn Nhuận ở vài
ngày, sau đó sẽ đến thăm bố mẹ.” Rất chu đáo…Bỗng nhiên Giai Hòa thả lỏng được
một chút, rồi thở dài: “Thế mà anh không nói trước cho em biết, hại em cuống
lên nãy giờ.”
Nhìn cái thái độ ấy xem, nguyên một nhà của bọn họ đều
là như thế.
Cô bỗng nhiên nhớ tới kịch bản về hôn nhân và tình yêu
mình đã từng viết, giữa mẹ chồng nàng dâu trong nhà, lắm lúc cũng chỉ vì chuyện
tắm rửa giờ nào cũng dễ nảy sinh ra khúc mắc. Hình như là do viết nhiều quá
bỗng nhiên đâm ra sợ những loại quan hệ mẹ chồng nàng dâu thâm căn cố đế như
vậy.
“Em đang nghĩ gì thế?” Anh đưa cho cô chai sữa.
Giai Hòa cầm lấy, uống một ngụm: “Nghĩ về quan hệ mẹ
chồng nàng dâu.”
Anh như cười như không đưa cho cô một chiếc khăn tay
ướt. Lúc Giai Hòa cầm lấy lau miệng, chợt nghe tiếng Dịch Văn Nhuận cười: “Mẹ
em nếu nghe được những lời chị nói nhất định sẽ vui lắm đó. Cả đời này mẹ vẫn
chưa thể nghiệm qua cái gì gọi là ‘quan hệ mẹ chồng nàng dâu’ đâu, cuộc sống từ
trước đến nay vẫn còn thiếu mỗi chuyện đó thôi.” Giai Hòa nhìn thoáng qua Dịch
Văn Trạch một cái, rồi Văn Nhuận mới đột nhiên phản ứng lại: “Xong rồi, em nhỡ
miệng.”
“Không sao đâu,” Giai Hòa cười ra tiếng, vốn chỉ nghĩ
đến thôi, nhưng nghe Dịch Văn Nhuận nói vậy lại cảm thấy ngượng ngùng đôi chút,
“Chị cũng chưa trải qua lần nào, thật sự rất sợ.” Nói xong lại dựa vào người
Dịch Văn Trạch, thì thào: “Anh bạn đã từng kết hôn kia, xuất thân của người ta
vô cùng trong sạch thuần khiết, anh phải biết quý trọng đó.”
Dịch Văn Trạch buồn cười nhìn cô: “Em muốn anh quý
trọng như thế nào?”
Cô nhìn nhìn anh, bỗng nhiên trong đầu chợt xuất hiện
mấy hình ảnh hạn chế mới thu hồi t