iệc sáng nay, đều
cho rằng tối qua biểu hiện của Quận Vương đã thất bại, không làm cho
tướng quân vui vẻ, bây giờ thấy cậu ta cố gắng luyện tập lực eo chân,
nên càng thêm chắc chắn một phần, không kìm được nỗi lo lắng âm thầm.
Chỉ sợ tướng quân chê Quận Vương không thể khiến người hài lòng mà lấy
cớ để chia tay, bèn vội vàng sai người đi tìm các loại rượu ngâm dương
vật hổ thượng đẳng, lại bảo nhà bếp bữa nào cũng phải làm những món
tráng dương như chim câu non v.v…, để làm cho cậu ta uy phong lẫm liệt,
phục vụ tướng quân, tạo phúc cho mọi người.
My Nương và Huyên Nhi không bỏ lỡ bất kỳ một cơ hội lấy lòng nào. Nhân lúc tướng quân đang
hướng dẫn Quận Vương, không hẹn mà gặp đều bưng đĩa hoa quả đồ ăn vặt,
lao đến để lấy lòng. Ở cửa đã ghen ghét lườm nguýt nhau một cái, đến khi vội vàng bước vào, nụ cười trên mặt còn ngọt hơn cả mật ong.
Hạ
Ngọc Cẩn thấy hai người thiếp nịnh nọt vây quanh vợ mình, nào là bóc
nho, nào là cười cười nói nói, nào là lời hay ý đẹp, vô cùng vui vẻ, còn mình thì lại đang đứng tấn trên cái chậu than, nên trong lòng vô cùng
bất mãn, gào lên hỏi: “Thế này còn ra thể thống gì hả?!”.
Thu Hoa đứng bên cạnh cậu ta giám sát lạnh lùng an ủi: “Quận Vương đừng kích
động, thể lực của người yếu ớt, cẩn thận ngồi vào chậu than, bộ quần áo
này là loại gấm lụa thượng hạng, rất đắt, làm hỏng đi thì đáng tiếc biết bao?”.
Thu Thủy cũng đồng tình cảm thán: “Ờ, tướng quân yêu cầu
đối với người quá nghiêm khắc, làm sao có thể để cho người luyện tập
giống như Diệp Niệm Bắc chứ? Tốt xấu gì cũng phải giảm một nửa rồi lại
giảm tiếp chứ nhỉ?”.
Diệp Niệm Bắc năm nay mới hơn sáu tuổi.
Hạ Ngọc Cẩn bị bọn họ an ủi đến nỗi chỉ muốn ngồi xuống chậu than thôi.
Diệp Chiêu vội vàng dừng việc vui chơi lại, nghiêm mặt nói với hai người thị thiếp: “Còn không mau đi phục vụ ông các ngươi luyện võ?”.
My
Nương và Huyên Nhi đều ngoan ngoãn nghe lời, chạy đến bên cạnh Hạ Ngọc
Cẩn. Một người mở chiếc quạt tương phi ra, liên tục quạt gió cho cậu ta, một người móc ra chiếc khăn thêu, liên tục lau mồ hôi cho cậu ta.
My Nương cổ vũ: “Cố lên cố lên, còn có một nửa tuần hương nữa thôi, cố gắng xong rồi em sẽ bóp chân cho người”.
Huyên Nhi cũng cổ vũ: “Hương sắp hết rồi, cố gắng một tí nữa là xong. Thật sự nếu chán quá, hay là… em kể cho Quận Vương nghe vài câu chuyện cười?”.
Hạ Ngọc Cẩn khó khăn lắm mới hít được một hơi thực sự, tí nữa thì bị câu chuyện cười này của cô ta làm cho tiêu tan hết.
Diệp Chiêu chỉ ngồi bên cạnh xem xét, nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng lên của
cậu ta, lại nghĩ về chuyện đêm qua, càng nhìn càng thấy đáng yêu.
Trong lúc tâm trạng rất vui vẻ, bên ngoài lại có một người thị nữ vào bẩm báo: “Tướng quân, Cữu lão gia gửi thư tới”.
Mẹ của Diệp Chiêu họ Liễu, xuất thân trong gia đình nhà binh. Liễu tướng
quân trấn giữ ải Gia Hưng là bác của cô ấy. Diệp gia sau khi hầu như bị
diệt vong, ông tưởng rằng cô là con trai của Diệp gia nên khi chiến
tranh Man Kim xảy ra ông rất quan tâm. Sau khi kết thúc chiến tranh, còn xem xét lấy vợ sinh con cho cô, để lưu lại chút máu mủ của Diệp gia.
Đến đối tượng ông cũng đã chọn sẵn rồi mới biết được cô là con gái, tức
đến nỗi suýt chút nữa dùng gậy răng sói đập chết cái đứa cháu gái ngoại
lừa trên dối dưới, coi thường đạo lý. Chỉ là thấy lòng quân ở Mạc Bắc
yên ổn, đồng kết một lòng nên không dám hành động mù quáng. Ngày nào ông cũng nơm nớp lo sợ, ngủ cũng không ngon, tóc bạc đi rất nhiều. Mãi đến
khi Hoàng thượng khai ân xá tội, ông mới thở phào nhẹ nhõm, vì thế Diệp
Chiêu đền đáp ơn nghĩa, đối xử với người bác rất tốt.
Học vấn của võ tướng đều không tốt, những bài viết chữ đẹp đều do quân sư viết thay.
Trong thư, ông cũng cảm thấy rất lo lắng về việc một nhóm nhỏ đội quân Đông
Hạ cứ lởn vởn quanh vùng biên ải. Nay lại biết được tin kinh thành có
biến, thà tin là có còn hơn tin là không, nên căn cứ theo như lời Diệp
Chiêu đã nói trong thư trước, ra lệnh cho toàn quân, sửa chữa lại tường
thành, biến ải Gia Hưng thành một trở ngại tự nhiên đến nước cũng không
lọt qua được. Nhất định phải cho bọn Đông Hạ đi mà không có đường về.
Cuối thư có mấy dòng do chính ông ấy viết, chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: “Làm con
gái phải hiếu thuận một chút. Nhịn được thì nhịn, đừng động một cái là
đòi đánh đòi giết. Đừng giống như mẹ con ấy, cầm dao đuổi người ta mười
mấy dặm trông thật chẳng ra thể thống gì cả? Lần này tốt xấu gì cũng
được gả cho hoàng gia, nhất định đừng để bị đuổi về nhà. Cho dù cậu ta
có muốn bỏ, thì cũng phải đập cho cậu ta một trận, sau đó nghĩ cách cầu
xin Hoàng thượng làm một cái đơn chia tay để sau này lấy chồng còn dễ
dàng… Những dòng này đọc xong đốt đi, đừng để chồng con nhìn thấy. Còn
về việc con gửi thư muốn báo đáp gì đó thì không cần đâu. Sau này em họ
con là Tích Âm tiến kinh, để nó ở nhờ chỗ con, rồi tiện giúp nó tìm một
nhà, thứ cấp có kém một chút cũng không sao, tính tình tốt là được rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn lè lưỡi, thở hắt ra, nằm bên cạnh Diệp Chiêu nói giọng ảm đạm: “Ta nhìn thấy rồi”.
Làm gì có người bác nào dạy