ong đặt trên cái bục hình tam giác ở góc phòng, liền bước nhanh qua bên đó, cúi mặt xuống ngâm vào trong nước. Bây giờ đang là tháng mười, thời tiết rất lạnh, vừa chạm vào nước ta không chịu nổi sợ run cả người, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng rửa sạch hoàn toàn nước thuốc trên mặt.
Dùng nước thuốc để che giấu dung nhan, không có nghĩa sẽ làm mất đi hoàn toàn dung mạo trước kia của ta. Chỉ là, che đi nét quyến rũ ở hai hàng lông mày và nét tao nhã của hai má lúm đồng tiền trên má.
Sau khi rửa sạch nước thuốc trên mặt ta dùng ống tay áo lau hết những giọt nước đọng lại, ta ngoái đầu nhìn lại tươi cười: "Tiên sinh, ta có thực sự xinh đẹp không?"
Tô Mộ Hàn khẽ "Ừ" một tiếng, rồi nói: "Đẹp lắm."
Tiên sinh của ta vốn không nhìn thấy rõ mặt ta, nhưng ta vẫn nở nụ cười như trước. Lời của y từ trước tới giờ ta luôn luôn tin tưởng tuyệt đối.
"Nếu như..." Tô Mộ Hàn cúi xuống, ho khan vài tiếng mới nói, "Nếu như suất tuyển tú nữ không tăng, ngươi cũng đừng nhụt chí. Thực ra muốn tiến cung, cũng không nhất định phải dùng thân phận tú nữ. Tử nhi, ngươi đã ẩn mình nhẫn nhịn mười lăm năm nay, lúc này lại càng không được rối loạn khi chỉ mới vừa bước vào giai đoạn đầu."
Lời của Tô Mộ Hàn giống như một gáo nước lạnh xối lên đầu ta!
Không nhất định phải dùng thân phận tú nữ sao?
Ta chậm rãi cười, Tô Mộ Hàn quả nhiên là Tô Mộ Hàn. Nhưng những lời này đột nhiên lại làm ta choáng váng.
"Khụ khụ ——" hắn đột nhiên ho khan từng trận, cả người như không chịu nổi lui lại một bước, ngồi xuống chiếc giường nhỏ. Hắn đưa tay lên che ngực, cúi gập người xuống.
"Tiên sinh!" Ta đưa tay kéo lấy tấm màn, nhưng bước chân chợt ngừng lại.
Ba năm qua, mỗi lần Tô Mộ Hàn không ngừng ho khan, ta chỉ có thể đứng như vậy. Không cần nói ra nhưng tấm màn này giống như một bức tường ngăn cách vô hình đã thâm nhập vào tận xương tủy của ta. Ta cũng không biết, nếu như có một ngày, ta thực sự bước qua bức màn này, ta với Tô Mộ Hàn sẽ trở nên như thế nào?
"Tiên sinh..." Ta lo lắng gọi hắn.
Một lúc lâu sau, hắn mới thở hổn hển nói: "Không có gì đáng ngại."
Ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi, sợ y lại nói "Nhiều năm như vậy sớm đã quen rồi." Nên ta vội vàng nói: "Nếu có một ngày, Tử nhi có thể lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, ta nhất định sẽ mời thái y giỏi nhất đến trị bệnh cho tiên sinh!"
Tô Mộ Hàn chỉ khẽ cười, giọng khàn khàn gọi ta: "Tử nhi." Y chỉ gọi tên của ta, nhưng không nói gì nữa.
Đằng sau bức màn kia, ta nhìn thấy Tô Mộ Hàn nghiêng người nằm xuống. Một lúc sau cũng không thấy y nói thêm lời nào.
"Tiên sinh?" Ta thử gọi y, trong lòng chỉ sợ y thấy khó chịu nên không nói chuyện được.
Tô Mộ Hàn vẫn không trả lời ta.
Ta vô cùng sốt ruột nhưng không dám đi vào.
Đúng lúc ta rơi vào thế khó xử chẳng biết phải làm sao bỗng nhiên nghe thấy Tô Mộ Hàn nói: "Ta rất mệt mỏi, ngươi trở về đi."
Ta ngơ ngẩn cả người thì y lại nói: "Vẫn bôi thuốc nước như cũ. Phải nhớ kỹ, học chữ nhẫn là một nghệ thuật."
Nhẫn...
Phải rất lâu sau này, ta mới hiểu được một chữ này.
Ta khẽ gật đầu, nhẹ nhàng bước chân ra ngoài. Lúc trở về Tang phủ, mưa đã tạnh hẳn.
Khi đi qua sân, nhìn thấy cha từ thư phòng đi ra, xa xa ông thấy ta liền gọi: “Tang Tử!”
Ta đứng lại, cúi mặt xuống nói: “Cha, tìm con có chuyện gì ạ?”
Dường như cha ta đang rất vui, ông cười nói: “Hai tỷ tỷ của ngươi sẽ sớm vào cung thôi, ngươi cũng nên suy nghĩ đến việc hôn sự với Cố thiếu gia đi.”
Ta bị chấn động mạnh, hỏi: “Khanh… À không, Cố thiếu gia đã nói gì sao?”
Cha ta ngơ ngẩn, một lát sau ông mới lắc đầu: “Chưa.” Lúc ông nói lời này, trong giọng nói đượm sự thất vọng lẫn muộn phiền vô hạn.
Nghe vậy, ta mới thấy yên lòng. Ta miễn cưỡng gật gật đầu, chỉ là ta muốn biết, nếu ông ấy hay tin danh sách tú nữ được tiến cung của Tang phủ đột nhiên tăng thêm một người không biết sẽ có cảm tưởng thế nào?
Cha liếc nhìn ta, để lại một câu: “Phải cố gắng hòa nhã với Cố thiếu gia.” Sau đó phất tay áo rời đi.
Ta cứ đứng đó cười lạnh không dứt, ông ta cho rằng ta vẫn là Tang Tử không có bất kỳ một thứ gì của ngày xưa sao?
Sắc trời âm u, không khí bên ngoài càng trở nên lạnh lẽo. Ta hít một hơi, xoay người trở về phòng. Lúc đi ngang qua gian phòng của Thiên Phi, ta mơ hồ nghe thấy ở bụi cây trước sân truyền đến một âm thanh cực nhỏ. Vì hiếu kỳ, ta rón rén bước nhẹ qua đó thì nhìn thấy một đôi nam nữ đang ôm nhau thật chặt, vừa nhìn thấy cảnh ấy ta đã đỏ mặt tía tai.
Dù ta chưa từng trải đời, nhưng cũng biết họ đang làm gì.
Đang định mở miệng hỏi thì ta lại thấy rõ mặt người con gái kia, chẳng phải đó là Ngọc Nhi – a hoàn của Thiên Phi sao. Mà tên con trai kia, ta lại không nhớ được tên, nhưng cũng biết là gia đinh của quý phủ.
Ngọc Nhi vừa nói vừa khóc nức nở: “Làm sao bây giờ, tiểu thư muốn vào cung, chúng ta sau này….”
“Cái đó… Có thể van xin tiểu thư không mang theo nàng tiến cung hay không?”
“Huhu, tiểu thư nhất định sẽ không đồng ý đâu!”
…
Ta khẽ hừ một tiếng rồi bỏ đi, với tính cách của Thiên Phi, đương nhiên là sẽ không chấp nhận. Ngọc Nhi là a hoàn đã theo nàng ta từ nhỏ, nàng ta làm
