ung cảm thấy hơi kỳ lạ, phi tần Hoàng
thượng mang từ phủ thế tử đến chỉ một mình ngươi, ngày xưa cũng đã ở phủ thế tử nhiều năm, sao Ngọc Dung Hoa không thể nắm bắt được trái tim của Hoàng thượng?"
Nói theo lệ thường, nếu nàng là một người con gái, nhưng vẫn không nắm bắt được trái tim của hắn, như vậy nàng cũng quá
thất bại rồi.
Lời của ta vừa thốt ra khiến nàng run lên bần bật.
Đôi mắt của nàng khẽ lay động, giống như nhớ ra điều gì đó nhưng lại cắn môi, không nói một lời. Ta liếc nhìn cung nữ phía sau nàng, chỉ thấy
sắc mặt của cung nữ kia cũng rất kỳ lạ.
Tâm trạng hơi căng thẳng,
ta đoán không sai, Phất Hi chưa hề vào cung. Nàng ta và Hạ Hầu Tử Khâm
qua lại, là chuyện lúc hắn vẫn là thế tử.
Hôm nay, ta cũng tìm được người để hỏi rồi.
Đi tới vài bước, đã nhìn thấy cánh cửa Cảnh Thái cung ở phía trước, ta chợt dừng bước.
Ngọc Dung Hoa khẽ giật mình nhìn ta, ta xoay người lại, nhìn nàng nói: "Bản
cung đã tới nơi rồi, nhưng bản cung muốn mời Ngọc Dung Hoa vào thăm quan Cảnh Thái cung một chút. Tâm sự của Ngọc Dung Hoa, bản cung thật sự rất hứng thú muốn nghe, nói không chừng, bản cung còn có thể giúp ngươi một phen."
Thiên Lục đã có bản lĩnh đem chuyện Phất Hi phơi bày ra,
ta cũng có thể tìm người giúp đỡ như nàng ta. Ta nghĩ, hẳn là nàng ta
muốn Cố đại nhân đi tìm hiểu việc này, như vậy sao ta không tự tìm hiểu
nguyên do chuyện này.
Có thể ta sẽ biết, nhiều thứ hơn so với Thiên Lục.
Edit : BW_mylove_SG
Beta : heybaby
Ngọc Dung Hoa bỗng
nhiên ngước mắt nhìn về phía ta, một lát sau mới nhẹ giọng hỏi: "Nương
nương thực sự bằng lòng giúp thần thiếp sao?"
Trong đôi mắt của nàng bỗng nhiên sáng rực, nơi đó, tràn đầy sự chờ mong.
Ở trong cung sống lặng yên ba năm, cuối cùng nàng cũng không quên được Hạ Hầu Tử Khâm.
Đàn ông cũng có thể có mới nới cũ, đứng núi này trông núi nọ.
Nhưng phụ nữ cả đời chỉ biết yêu một người. Cho nên mới nói trái tim của phụ
nữ thật nhỏ bé, vì nơi đó vị trí cũng như con đường cho người tiếp theo, sẽ ngày càng thu hẹp lại và ít đi.
Ta cười nhẹ một tiếng, xoay người đi về phía trước.
Nàng chần chờ một lát cuối cùng cất bước chạy theo ta.
Tường Hòa, Tường Thụy chờ ở cửa, thấy chúng ta bước vào, vội chào đón. Ánh
mắt của bọn họ đồng thời nhìn ra phía sau ta, có lẽ vì không thấy bóng
dáng của Hạ Hầu Tử Khâm, nên sự mừng rỡ chợt thoáng chút chán chường.
Nhưng lúc ngước mắt nhìn ta trên mặt lại khôi phục sự rạng rỡ như trước, Tường Hòa nhận lấy đèn lồng trên tay Vãn Lương, cười nói: "Nương nương
đã trở về rồi, chúng nô tài chờ người trở về ăn cơm tất niên!"
"Đúng vậy nương nương, Triêu Thần đã chuẩn bị tất cả mọi thứ rồi, đang chờ
người trở về!" Tường Thụy vội vàng nói. Y bỗng nhiên nhìn thấy Ngọc Dung Hoa phía sau ta, sắc mặt chợt thay đổi vội nói, "Nô tài thỉnh an Ngọc
tiểu chủ."
Tường Hòa cũng nhận ra ngay, vội vàng thỉnh an.
Ngọc Dung Hoa hơi xấu hổ, ngẩng đầu liếc nhìn ta một cái. Nói thật, ta cũng
có chút kinh ngạc, bữa cơm tất niên đêm giao thừa, trong suốt mười lăm
năm qua ta chưa bao giờ được vui vẻ. Bữa cơm này, cũng không được ăn một cách ngon lành và tốt đẹp.
Viền mắt hơi ẩm ướt, ta hít mũi một
cái, quay sang nàng nói: "Ngọc Dung Hoa cũng lại đây đi, nhiều người
thêm náo nhiệt một chút."
Lúc này nàng mới gật đầu: “Thịnh tình của nương nương, thần thiếp xin tạ ơn trước." Dứt lời, nàng đi theo mọi người bước vào.
Vào bên trong, ta và Ngọc Dung Hoa ngồi xuống, những người còn lại đều
đứng. Ta nhịn không được tiện thể nói: "Hôm nay giao thừa, cũng không
cần giữ lễ tiết, tất cả ngồi xuống đi."
Các cung nhân vẫn bất
động, Phương Hàm bước lên, ghé sát bên ta, nhẹ giọng nói: "Nương nương,
điều này không ổn. Chủ tử và người hầu rốt cuộc cũng không thể ngang
hàng nhau được, các chủ tử ngồi, bọn nô tì chỉ nên đứng, tránh cho người khác nói điều thị phi."
Phương Hàm luôn luôn thận trọng, ngay cả nửa bước cũng không cho phép ta đi nhầm.
Ta gật đầu, không hề gượng ép bọn họ.
Mọi người chỉ uống rượu, nói chuyện phiếm, ta mới phát hiện ra so với yến
tiệc vừa rồi ở Hi Ninh cung, thật ra lúc này ta cảm thấy vui vẻ, thoải
mái hơn nhiều. Có thể vui cười tự nhiên, nói năng vui vẻ. Không cần phải để ý có ai phiền lòng hay có người không vui hay không.
Vui vẻ một lúc lâu mới để cho mọi người lui xuống.
Ngọc Dung Hoa dường như uống hơi nhiều, hai bầu má gầy gò đỏ ửng lên không
tự nhiên. Nàng liếc mắt nhìn ta, cúi đầu tự cười giễu mình: "Nương
nương, người nói có phải rất buồn cười không? Chuyện của Phất Hi, rõ
ràng thần thiếp là hiểu rõ nhất, nhưng lại để cho Lục mỹ nhân giành lấy
lợi thế này! Thần thiếp thật ngốc quá, nhiều năm như vậy mà không hề
nghĩ tới!"
Có lẽ rượu làm cho nàng nói chuyện ngày càng mạnh dạn hơn. Ta không cắt ngang nàng để mặc cho nàng nói tiếp.
"Năm đó, lúc Hoàng thượng vẫn là thế tử, Phất Hi là thiên kim tiểu thư của
Liễu gia, Liễu phu nhân lúc đó là muội muội ruột của Thái hậu..."
Lúc Ngọc Hoa Dung nói đến Thái hậu, ta cảm thấy hơi ngạc nhiên, hôm nay từ
lúc Thiên Lục đàn khúc nhạc kia, sắc mặt Thái hậu kh
