ần có anh bên cạnh là em vui lắm rồi!”
Sự bộc trực của cô khiến cho tình yêu trong lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước càng dâng trào, nụ cười dịu dàng trên gương mặt anh tuấn lan dần đến tận đáy mắt, hoá thành ngàn vạn tia áy náy…..
“Xin lỗi em, nha đầu, ngày thường anh quá bận rộn công việc, không thể ở bên cạnh em nhiều được, chắc là em trách anh nhiều lắm!”
Liên Kiều lắc đầu chủ động vùi mặt mình vào lồng ngực tinh tráng của hắ, khéo léo nói: “Không đâu, em biết anh rất bận mà, với lại em biết là anh rất quan tâm em, rất thương em, anh tốt với em như vậy em làm sao trách anh được chứ? Hơn nữa em cũng biết anh đã cố gắng hết mức sắp xếp thời gian về với em rồi.”
Giọng nói nhẹ nhàng, nhu thuận của cô khiến lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước thắt lại, hắn ôm thân thể nhỏ nhắn vào lòng thật chặt như chỉ sợ vừa buông tay thì cô sẽ biến mất vậy.
“Ngạn Tước…..” Liên Kiều ngẩng đầu lên nhìn hắn cuời ngọt ngào, “…….anh không cần lo lắng cho em, mọi người trong nhà đều đối xử với em rất tốt, chỉ là đôi khi em hơi nghịch ngợm, nếu anh muốn em mỗi ngày đều ngoan ngoãn ở nhà chỉ sợ là em làm không được!”
Nha đầu ngốc!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước càng đau lòng, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên gương mặt thánh khiết của cô, thấp giọng nói: ‘Trừ những việc khiến anh lo lắng cho sự an toàn của em ra, những chuyện khác, chỉ cần em thích thì cứ làm, anh cũng chỉ muốn nhìn thấy em vui vẻ mà thôi!’
Thực sự trong lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước suy nghĩ như vậy, hắn thật hy vọng mỗi ngày đều có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô.
‘Thật sao?’ Mắt Liên Kiều chợt sáng lên, ‘Chỉ cần em vui là được sao?’
Tâm trạng quá mức hưng phấn nên Liên Kiều hoàn toàn không để ý đến nửa câu đầu của Hoàng Phủ Ngạn Tước.
Hắn nhẹ gật đầu, ôm lấy vai cô, bổ sung thêm một câu: ‘Nhưng mà … không được không yêu anh, không để ý đến anh!’
‘Người ta làm sao sẽ như vậy chứ.’ Liên Kiều nũng nịu kháng nghị.
‘Ồ, tuổi còn nhỏ mà hình như đã mắc chứng bệnh đãng trí nha …’ Hoàng Phủ Ngạn Tước nhướng mày nhắc lại: ‘… chẳng hạn như đi gặp học trưởng Kiều Trị kia của em …’
‘Ngạn Tước, anh thật đáng ghét nha! Em đã nói rồi, học trưởng Kiều Trị nhất định đã bị anh hù sợ chết khiếp rồi, anh ấy còn lâu mới muốn gặp lại em!’ Liên Kiều ngắt lời hắn, chun mũi làu bàu.
Hoàng Phủ Ngạn Tước chỉ cười không nói.
Lúc này Liên Kiều chợt như nhớ ra chuyện gì đó bất thình lình ngẩng lên nhìn hắn hỏi: ‘Câu vừa nãy anh nói là có ý gì?’
‘Câu nào?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước hỏi lại cô.
‘Chính là cái câu “lo lắng cho sự an toàn của em” đó, sao anh lại nói như vậy? Chẳng lẽ … có người muốn gây bất lợi cho em sao?’
Liên Kiều nghiêng đầu như suy nghĩ, nhưng không đợi Hoàng Phủ Ngạn Tước trả lời đã lắc đầu lẩm bẩm: ‘Không phải đâu, em chỉ là một cô gái bình thường thôi mà, sao lại có người muốn hại em chứ?’
Nghĩ đến đây cô che miệng cười, ‘Ngạn Tước, anh thật khoa trương nha!’
Nào ngờ, nét tươi cười trên gương mặt của Hoàng Phủ Ngạn Tước đã biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc cùng ánh mắt ngưng trọng …
‘Em không phải là một cô gái bình thường, em là vợ anh, là người phụ nữ mà Hoàng Phủ Ngạn Tước yêu nhất, cho nên bất luận là xảy ra chuyện gì anh đều sẽ bảo vệ em, che chở cho em.”
Vừa nói bàn tay to lớn vừa nhẹ vuốt ve gương mặt trắng mịn của cô, động tác mang theo vô hạn thâm tình cùng ôn nhu.
“Ngạn Tước…..” Trong đáy mắt Liên Kiều tràn đầy sự cảm động, cô bổ nhào vào lòng hắn, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Cả đời này chúng ta cũng không chia lìa, có được không? Ngoài ông nội và chị ra, anh là người mà em quan tâm nhất cũng là người quan tâm em nhất!”
“Được!” Hoàng Phủ Ngạn Tước quyến luyến đặt lên trán cô một nụ hôn, tràn đầy thâm tình nói: “Đời này kiếp này anh cũng sẽ yêu em, đời này anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Câu nói dứt khoát và thẳng thắn như một lời thề son sắt.
***
“Ngạn Tước….”
Liên Kiều lười nhác nằm bò trên bàn làm việc trong phòng sách, những chữ tiếng anh như bay lượn trước mắt cô.
“Em có thể để tối mai học tiếp được không? Mấy chữ này khó học quá!”
Hoàng Phủ Ngạn Tước cười cuời: “Đâu có khó như em nói đâu chứ, chỗ nào không hiểu thì em cứ việc hỏi.”
“Chỗ nào em cũng không hiểu hết!”
Liên Kiều ngáp một tiếng rõ to, ai oán nói: “Em thật đáng thương nha, đã là nghiên cứu sinh rồi mà còn phải chịu khổ như vậy!”
Hoàng Phủ Ngạn Tước cười vò đầu cô: “Nha đầu, lại muốn lười biếng trốn học sao?”
Đang nói chợt tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí trong phòng, Hoàng Phủ Ngạn Tước liếc nhìn qua mã số hiển thị trên màn hình, cúi xuống hôn khẽ lên trán cô, “Ngoan ngoãn làm xong bài tập này, lát nữa anh trở lại sẽ kiểm tra!”
Nói xong liền rời khỏi phòng sách.
Liên Kiều bất lực thở dài một tiếng sau đó tiếp tục vùi đầu vào đám từ vựng Anh ngữ đáng ghét kia.
***
“Thế nào rồi?” Bóng Hoàng Phủ Ngạn Tước ngả dài theo bóng nắng chiều chiếu nghiêng qua cửa sổ.
“Hoàng Phủ tiên sinh, đã điều tra rất rõ ràng, xác thực hoàn toàn giống như những suy đoán ban đầu của ngài!” Thông qua điện thoại là tiếng một thuộc hạ của Hoàng Phủ Ngạn Tước ở đầu bên kia.
“Ừm!” Sắc mặt của Hoàng Phủ